Ông Nguyễn Tân Trào – Một đời theo bước chân kháng chiến
Ông Nguyễn Tân Trào – Một đời theo bước chân kháng chiến
Những năm 1950, khi chiến tranh vẫn còn phủ bóng lên từng miền quê, ở thành phố Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc, một cậu bé ra đời trong âm vang của bom đạn và những lo âu thường trực của người dân mất nước. Cậu bé ấy mang tên Nguyễn Tân Trào. Tuổi thơ của ông không được ru ngủ bằng những ngày bình yên, mà lớn lên giữa những câu chuyện về bộ đội, về cách mạng, về những người đã ra đi vì Tổ quốc.
Thời gian trôi qua, những mất mát của chiến tranh dần in hằn trong tâm trí cậu bé năm nào, lặng lẽ nuôi dưỡng một khát vọng rất giản dị: khi lớn lên, được đứng trong hàng ngũ những người cầm súng bảo vệ đất nước. Và rồi, năm 1970, khi vừa tròn 20 tuổi, Nguyễn Tân Trào khoác ba lô rời quê hương, bước vào cuộc đời người lính. Không hẹn ngày về, ông lên đường với niềm tin mộc mạc rằng: Tổ quốc cần thì mình đi.
Chiến trường miền Nam mở ra trước mắt ông là những cánh rừng rậm rạp, những con đường hành quân hun hút và những trận bom trút xuống không báo trước. Rừng sâu trở thành mái nhà, hầm trú ẩn là nơi sinh sống. Bom đạn của kẻ thù dày đặc đến mức, như ông từng cười mà nói: “Không phải người tránh bom, mà là phó mặc cho bom tránh mình.” Đó là cách người lính tự trấn an để giữ vững tinh thần giữa lằn ranh sinh tử. Mỗi lần máy bay B-52 xuất hiện, đất trời rung chuyển. Suốt ba năm liền, ông và đồng đội sống trong lòng đất, hoàn toàn không có điều kiện sinh hoạt bình thường. Những chàng trai mới ngoài đôi mươi mà tóc, râu đã bạc trắng vì thiếu ăn, thiếu ngủ; lương thực vô cùng khan hiếm. Những năm tháng ấy là minh chứng rõ nét cho sự hy sinh to lớn, sức chịu đựng phi thường và lòng dũng cảm của người lính cách mạng.
Có những lần cái đói đẩy con người đến gần hơn với cái chết. Khoảng năm 1971, giữa lúc máy bay địch đang ném bom, ông liều mình xuống suối bắt cá. Khi ngẩng đầu lên, chiếc máy bay lượn ngay trên đỉnh đầu. Lần khác, trong lúc đào củ mài chống đói, máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Ông thoát khỏi sự truy lùng trong gang tấc. Những khoảnh khắc ấy không thể quên, bởi chúng nhắc ông rằng sự sống của người lính mong manh đến nhường nào.
Năm 1973, khi tiếng bom tại chiến trường Lào tạm lắng, ông vẫn tiếp tục chiến đấu ở những mặt trận khác. Đến năm 1976, ông tham gia nhiệm vụ thu dung, truy quét tàn quân. Ông còn đi qua nhiều “điểm nóng” của chiến tranh như Rào Trăng Ba (Thừa Thiên Huế), Lộc Minh (Đà Nẵng), Nha Trang, Quảng Trị – những vùng đất từng thấm đẫm mồ hôi và máu của bao thế hệ bộ đội.
Đất nước thống nhất chưa bao lâu, ông lại tiếp tục lên đường trong cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc. Ông có mặt tại mặt trận Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang (nay thuộc tỉnh Tuyên Quang). Ông cùng đồng đội bảo vệ các tuyến đường chiến lược, gìn giữ từng cột mốc biên cương. Trong đó, cột mốc 1378 tại khu vực Bắc Vệ Sơn là nơi ông trực tiếp phụ trách – một dấu mốc lặng lẽ nhưng thiêng liêng của chủ quyền quốc gia.
Bước sang những năm 1980, khi tiếng súng đã lùi xa, ông Nguyễn Tân Trào trở về với đời thường. Ông chuyển ngành, lập gia đình và tiếp tục cống hiến trong ngành kiểm lâm. Từ bảo vệ Tổ quốc bằng súng đạn, ông chuyển sang gìn giữ rừng xanh, giữ bình yên cho quê hương trong thời bình. Nhiều năm qua, trên cương vị Chủ tịch Hội Nạn nhân chất độc da cam/Dioxin thị trấn Việt Quang, ông âm thầm sẻ chia, giúp đỡ những mảnh đời chịu hậu quả nặng nề của chiến tranh. Đó là cách ông tiếp tục “chiến đấu”, bằng lòng nhân ái và trách nhiệm của một người lính không bao giờ rời bỏ đồng đội.
Giờ đây, ở tuổi xế chiều, ông Nguyễn Tân Trào sống giản dị giữa quê hương Bắc Quang. Trong những câu chuyện kể cho con cháu và lớp trẻ, ông không nói nhiều về chiến công, mà nhắc nhiều hơn đến sự hy sinh. Ông thường chậm rãi nói: “Hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đổi bằng máu của rất nhiều người.” Với người dân nơi đây, ông không chỉ là một cựu chiến binh, mà là một chứng nhân sống của lịch sử, là biểu tượng của sự bền bỉ, kiên trung và nghĩa tình.
Cuộc đời ông – lặng lẽ nhưng lớn lao – là minh chứng cho một thế hệ đã đi qua chiến tranh, gánh chịu mất mát để hôm nay đất nước được yên bình. Ông Nguyễn Tân Trào, người lính năm xưa, vẫn âm thầm đứng đó – như một cột mốc sống của ký ức và lòng yêu nước.



