ÔNG NGUYỄN TÂN TRÀO – NGƯỜI LÍNH CỤ HỒ TỪ VÙNG TRUNG DU PHÚ THỌ ĐẾN MIỀN ĐÁ NÚI TUYÊN QUANG
Trên mảnh đất xã Bắc Quang, tỉnh Tuyên Quang, giữa những triền đồi xanh bạt ngàn, có một người lính già sống lặng lẽ nhưng được bà con hết mực kính trọng và vô cùng yêu mến người lính Cụ Hồ hai lần ra trận, hai lần đi qua lịch sử - Ông Nguyễn Tân Trào.
Trên mảnh đất xã Bắc Quang, tỉnh Tuyên Quang, giữa những triền đồi xanh bạt ngàn, có một người lính già sống lặng lẽ nhưng được bà con hết mực kính trọng và vô cùng yêu mến người lính Cụ Hồ hai lần ra trận, hai lần đi qua lịch sử - Ông Nguyễn Tân Trào.
Tuổi thơ nghèo khó ở mảnh đất Ngọc Thanh (cũ): Ông sinh ra và lớn lên ở xã Ngọc Thanh, thành phố Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc (cũ, nay là phường Xuân Hòa tỉnh Phú Thọ), thời điểm đất nước còn chìm trong chiến tranh chống thực dân Pháp. Tuổi thơ ông gắn với những buổi chạy giặc, với tiếng súng vọng từ xa và những câu chuyện về cách mạng mà cha ông kể bên bếp lửa. Những câu chuyện ấy đã nhen lên trong trái tim cậu bé ở xã Ngọc Thanh (cũ) khát vọng được cầm súng bảo vệ Tổ quốc.
Vào quân ngũ – tuổi trẻ gửi lại chiến trường: Hai mươi tuổi, ông xung phong nhập ngũ, chính thức trở thành “Người lính Cụ Hồ”. Thời chống Mỹ, ở tuổi đôi mươi, ông lên đường vào Nam. Ông hành quân dọc Trường Sơn, vượt bom B52, cùng đồng đội chiến đấu trong những trận đánh ác liệt nhất. Đến chiến tranh Biên giới, khi đất nước lại lâm nguy, ông một lần nữa ghi tên mình vào danh sách tình nguyện, tiếp tục đứng vào hàng ngũ bảo vệ biên cương phía Bắc. Một đời người, 2 lần ra trận – ông vẫn thường nói: “Tổ quốc gọi thì người lính không được phép chối từ.”
Lên Tuyên Quang – khai hoang và gây dựng cuộc sống mới: Sau những năm tháng chiến tranh, ông trở về quê hương Ngọc Thanh (cũ). Nhưng mảnh đất nghèo, cùng khát vọng tìm một nơi lập nghiệp mới, đã đưa ông đến xã Bắc Quang, tỉnh Tuyên Quang. Những năm đầu đặt chân lên miền đá núi, ông phải chống chọi với thiếu thốn trăm bề: Đất hoang, rừng rậm, thú dữ, rồi những cơn sốt rừng hành hạ. Nhưng người lính đã quen với gian khổ chẳng hề chùn bước. Ông cùng vợ con dựng nhà, phát nương, khai ruộng, mở đất. Từng gốc cây được chặt, từng luống ngô được gieo, từng thửa ruộng được khai hoang đều thấm mồ hôi của người lính già kiên cường. Bà con nơi đây vẫn kể lại: “Nơi nào khó, có ông đến. Chỗ nào cằn cỗi nhất, ông lại khai đất đầu tiên.”
Người có uy tín, tấm gương sáng giữa đời thường: Trải qua nhiều năm lập nghiệp, ông trở thành một trong những cư dân tiên phong của khu vực. Tính tình thẳng thắn, chân thành, nghĩa khí, ông được bà con tin tưởng bầu làm “Người có uy tín” trong cộng đồng. Vẫn bộ quân phục cũ, vẫn những tấm huân chương đã ngả màu thời gian, mỗi dịp 22/12 hay 27/7, ông đều tự tay thắp hương tưởng nhớ đồng đội đã nằm lại giữa rừng già Trường Sơn hay núi rừng biên giới. Ông thường dạy con cháu và thanh niên trong xóm: “Hòa bình được đổi bằng máu. Các cháu phải sống sao cho xứng với những người đã ngã xuống.”
Một đời bình dị nhưng vĩ đại: Giờ đây, tuổi đã cao, nhưng ông Nguyễn Tân Trào vẫn giữ nụ cười hiền lành và dáng đứng thẳng thắn của người lính năm nào. Trong ngôi nhà nhỏ giữa xã Bắc Quang, cuộc đời ông như một bản hùng ca thầm lặng: Sinh ra từ vùng đất đồng bằng Vĩnh Phúc (cũ) đến trưởng thành giữa 2 cuộc chiến và rồi gửi tuổi già trên miền đá núi Tuyên Quang. Ông Nguyễn Tân Trào trở thành niềm tự hào của bà con phường Xuân Hòa, và là tấm gương sáng giữa cộng đồng xã Bắc Quang, Tuyên Quang hôm nay. Cuộc đời ông – giản dị mà vĩ đại – là hình ảnh đẹp của người lính Cụ Hồ suốt đời vì nước, vì dân./.



