Cựu chiến binh

ông Nguyễn Thanh Lịch

Phú Thọ15/12/2025Nguyễn Việt Dũng (xã Hợp Lý)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Thanh Lịch, sinh năm 1955. Tôi lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh, khi bom đạn và mất mát đã trở thành điều quen thuộc với nhiều gia đình. Tuổi trẻ của tôi gắn liền với những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Năm 1972, khi vừa tròn mười bảy tuổi, tôi nhập ngũ. Đó là thời điểm chiến tranh đang ở giai đoạn khốc liệt, cả nước dồn sức cho tiền tuyến. Ngày lên đường, tôi mang theo hành trang giản dị của một người lính trẻ và niềm tin rất rõ ràng: mình đi để đất nước được thống nhất, để quê hương được yên bình.

Những năm trong quân ngũ là quãng đời tôi không bao giờ quên. Cuộc sống người lính vô cùng gian khổ: hành quân liên miên, thiếu thốn đủ bề, hiểm nguy luôn cận kề. Bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, sự sống và cái chết nhiều khi chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tôi và đồng đội đã dựa vào nhau, cùng nhau vượt qua bằng tình đồng chí, đồng đội và niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng.

Trong quá trình làm nhiệm vụ, tôi bị thương. Trở thành thương binh, với tôi không phải là điều để kể công, mà là dấu tích của những năm tháng đã cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc. Những vết thương ấy theo tôi suốt cuộc đời, nhắc tôi nhớ về chiến tranh, về đồng đội – những người đã không may mắn được trở về.

Sau ngày đất nước thống nhất, tôi tiếp tục phục vụ trong quân đội. Đến năm 1977, tôi xuất ngũ, trở về với cuộc sống đời thường. Rời quân ngũ, mang trên mình thương tật, cuộc sống ban đầu không hề dễ dàng. Nhưng tôi luôn tự nhủ: đã vượt qua bom đạn thì không được gục ngã trong thời bình. Tôi lao động, xây dựng gia đình, cố gắng sống tốt, sống có ích cho quê hương.

Giờ đây, khi nhìn lại chặng đường đã qua, tôi vẫn luôn tự hào vì mình đã từng là người lính trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Hòa bình hôm nay là điều vô cùng quý giá, bởi nó được đánh đổi bằng mồ hôi, xương máu và cả tuổi xuân của biết bao thế hệ.

Tôi chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng: hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Hãy trân trọng những gì đang có, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và quê hương, để xứng đáng với những người đã từng đi qua chiến tranh như chúng tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn