Ông Nguyễn Tiến – nguyên cựu Thanh niên xung phong thuộc Đại đội 554 (C554) bưu điện vận tải vĩ tuyến
Để bảo đảm cho Bộ chỉ huy Mặt trận giữ vững mạch lệnh điều hành các mũi tiến công thọc sâu trong chiến dịch mùa hè năm 1972, những đường dây bưu điện dã chiến chính là mạch máu sống còn. Tại khu vực dốc Ba Lòng (huyện Đakrông - Cam Lộ), nơi địch liên tục dùng pháo bầy xới nát từng gốc cây, ngọn cỏ, việc giữ vững đôi đầu dây liên lạc là một cuộc chiến giằng co bằng máu. Câu chuyện của ông Nguyễn Tiến – nguyên cựu Thanh niên xung phong thuộc Đại đội 554 (C554) bưu điện vận tải vĩ tuyến – là một nốt trầm dũng cảm như thế.
Mùa hè năm 1972, dốc Ba Lòng trở thành túi hứng bom tọa độ nhằm cắt đứt tuyến dây bưu điện trục từ bờ Bắc chi viện vào chiến trường Quảng Trị. Hoàn cảnh lúc bấy giờ vô cùng ngặt nghèo: Dây cáp bọc đồng nối qua các vách đồi liên tục bị mảnh bom chém đứt rời. Mỗi lần đường dây mất tín hiệu, các chiến sĩ thông tin và TNXP phải lập tức khoác cuốc xẻng, ôm cuộn dây dự phòng lao ra giữa trận địa khói lửa, bò trườn dọc theo các triền dốc sạt lở để tìm vị trí đứt.
Nhiệm vụ của ông Tiến và tổ xung kích lúc đó là: Bất kể ngày đêm, bom nổ đến đâu phải bám đường dây đến đó, bảo đảm dòng điện Morse và tín hiệu điện thoại thông suốt 24/24 giờ phục vụ chiến dịch.
Chiều ngày 15 tháng 8 năm 1972, Bộ tư lệnh chuẩn bị phát lệnh hiệp đồng binh chủng đánh chiếm một căn cứ phòng ngự kiên cố của địch ở bờ Nam. Đúng 5 phút trước giờ phát lệnh, toàn bộ hệ thống máy điện thoại dã chiến tại hầm chỉ huy bỗng lặng ngắt – đường dây trục qua dốc Ba Lòng lại bị trúng bom đứt đoạn.
Ông Tiến cùng một đồng đội lập tức lao ra khỏi hầm dã chiến. Trời nắng như nung, khói bom khét lẹt trùm lên các rặng cây cháy sém. Bò trườn được hơn 200 mét dọc theo vách hào sụt lún, ông Tiến phát hiện ra hai đầu dây lõi đồng bị mảnh pháo chém đứt toác, văng cách xa nhau hơn 2 mét ngay trên một khoảng đất trống trống trải, nơi pháo cầm canh của địch vẫn đang nổ loang lổ xung quanh.
Trong lằn ranh sinh tử, nếu quay lại hầm tìm đoạn dây nối thêm thì sẽ trễ mất giờ nổ súng của đại quân. Nhìn chiếc máy thông tin dã chiến lấp ló sau công sự, ông Tiến đưa ra một quyết định táo bạo.
"Lúc đó tai tôi ù đặc vì tiếng pháo, đất đá rào rào trút xuống lưng. Tôi biết nếu chần chừ, anh em chiến sĩ ngoài tiền tuyến sẽ mất hướng yểm trợ. Tôi nhoài người tới, một tay chộp lấy đầu dây phía bờ Bắc, tay kia rướn hết sức nắm chặt lấy đầu dây hướng vào bờ Nam. Khi dòng điện tín hiệu cường độ cao chạy qua, toàn thân tôi co rúm lại, hai hàm răng nghiến chặt đến bật máu", ông Tiến bồi hồi nhớ lại trong buổi gặp mặt truyền thống.
Sức nóng của dòng điện dã chiến và sức ép từ những quả đạn pháo nổ gần làm hai tay ông tê dại, bả vai rách bầm vì gồng mình giữ chặt hai đầu mối nối. Nhưng người chiến sĩ TNXP ấy vẫn kiên cường bám trụ, dùng chính xương thịt của cơ thể tuổi mười chín làm vật dẫn truyền, nối liền mạch sóng thông tin tối khẩn.
Bức mật lệnh hiệp đồng được truyền đi trọn vẹn, chính xác đến từng khẩu đội pháo binh. Ngay khi tiếng pháo của ta đồng loạt gầm vang trút bão lửa xuống cứ điểm địch, ông Tiến mới buông tay ngã khuỵu xuống lòng hào, toàn thân sém đen khói súng nhưng môi vẫn hé nở một nụ cười chiến thắng.
Chiến tranh khép lại, những vệt dây bưu điện dã chiến năm xưa nay đã nhường chỗ cho những mạng lưới viễn thông hiện đại nối liền các bản làng trù phú. Trải qua các giai đoạn sáp nhập và tách tỉnh từ Bình Trị Thiên cũ, người cựu TNXP quả cảm Nguyễn Tiến vẫn chọn ở lại, gắn bó máu thịt với mảnh đất miền Trung đầy nắng gió.
Hiện nay, ông đang sống những năm tháng tuổi già an yên, giản dị cùng gia đình tại huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị — mảnh đất anh hùng nằm cận kề chiến trường Ba Lòng năm xưa, nơi ông đã từng đem cả thân mình để níu giữ cánh sóng thông tin cho ngày độc lập.
Đối với các nhà chép sử quân sự, câu chuyện của ông Tiến là một minh chứng sống động cho tinh thần "Huyết mạch thông tin không bao giờ đứt". Chiến công thầm lặng của những người lính, người cựu TNXP thông tin bưu điện đã dệt nên những sợi chỉ đỏ vô hình, nối liền lòng dân hậu phương với ý chí tiền tuyến, đưa con thuyền cách mạng cập bến bờ hòa bình, thống nhất hoàn toàn.



