Bài viết

ÔNG NGUYỄN TRƯỜNG TỘ – NGƯỜI THẦY THUỐC KIÊN TRUNG TRONG CHỐN “ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN” PHÚ QUỐC

NGƯỜI THẦY THUỐC KIÊN TRUNG TRONG CHỐN “ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN” PHÚ QUỐC

An Giang25/06/2026chi đoàn khu phố cây thông trong Cửa Dương (Đoàn đặc khu Phú Quốc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
ÔNG NGUYỄN TRƯỜNG TỘ – NGƯỜI THẦY THUỐC KIÊN TRUNG TRONG CHỐN “ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN” PHÚ QUỐC

Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc, biết bao người con ưu tú của đất nước đã hy sinh tuổi trẻ, máu xương và cả cuộc đời mình để giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc. Trong số đó, những chiến sĩ cách mạng từng bị giam giữ tại Nhà tù Phú Quốc là những tấm gương sáng về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất.

Nhà tù Phú Quốc được mệnh danh là “địa ngục trần gian”, nơi giam giữ hàng chục nghìn chiến sĩ cách mạng Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Tại đây, tù nhân phải chịu đựng những hình thức tra tấn vô cùng tàn bạo như đánh đập, đóng đinh, chuồng cọp kẽm gai, bỏ đói và nhiều cực hình khác. Tuy nhiên, càng trong gian khổ, ý chí của những người chiến sĩ cách mạng càng tỏa sáng.

Trong số những người từng bị giam cầm tại đây có ông Nguyễn Trường Tộ, một chiến sĩ quân y đến từ Nghệ An. Câu chuyện cuộc đời ông là minh chứng cho tinh thần nhân ái, sự kiên cường và ý chí vượt qua nghịch cảnh của người chiến sĩ cách mạng Việt Nam.

Sau khi học xong lớp 10, ông Nguyễn Trường Tộ lên đường nhập ngũ, trở thành lính quân y chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị – Thừa Thiên. Ngày 29 tháng 5 năm 1968, trong một trận chống càn ác liệt và không cân sức, ông bị thương và không may rơi vào tay địch.

Ban đầu ông bị giam tại trại giam Non Nước. Sau nhiều lần tra khảo nhưng không khai thác được thông tin, địch tiếp tục chuyển ông ra nhà tù Phú Quốc.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại quãng thời gian ấy, ông vẫn không thể nào quên những đau thương mà mình và đồng đội đã phải trải qua.

Ông tâm sự:

“Đó là ký ức không thể quên về khoảng thời gian phải chịu đựng tột cùng về thể xác. Cảnh đồng chí, đồng đội bị bầm dập bởi đòn roi, những vết thương lở loét, rỉ vàng vì thiếu kháng sinh, những thân hình chỉ còn da bọc xương khiến tôi day dứt, trăn trở...”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn