ông Nguyễn Văn Cầu, một nhân chứng sống sót sau đêm thảm sát Khâm Thiên ngày 26/12/1972.
Vợ tôi chỉ còn nửa người trên, con trai còn một cái chân, tôi nhận ra vì nó có cái sẹo bỏng ngày xưa, còn em trai thì không tìm thấy. Tôi chỉ biết nhặt nhạnh phần còn lại của người thân cho vào túi nylon" – đây là một trong những lời kể xé lòng của ông Nguyễn Văn Cầu, một nhân chứng sống sót sau đêm thảm sát Khâm Thiên ngày 26/12/1972.
Trong "guồng quay" của kế hoạch đưa Hà Nội trở về "thời kỳ đồ đá", ngoài các mục tiêu quân sự, bom B-52 đã trút xuống cả những bệnh viện và khu dân cư đông đúc. Chỉ sau một đêm, Khâm Thiên từ nơi sinh sống yên bình đã biến thành đống đổ nát.Ông Nguyễn Văn Cầu (ngõ Sân Quần, Khâm Thiên) nhớ lại khoảnh khắc kinh hoàng ấy: "Đến đầu phố, lòng tôi rối bời khi thấy nhà cửa đổ nát. Chạy vội vào ngõ nhà mình, tôi thắt ruột khi mọi thứ tiêu điều. Căn hầm tập thể bị địch ném bom, hàng trăm người chết không toàn thây". Nỗi đau càng nhân lên gấp bội khi trong căn hầm định mệnh ấy có vợ, con trai, chị gái và em trai của ông.Không chỉ riêng ông Cầu, bà Nguyễn Thị Lan (Khâm Thiên) cũng mang trong mình nỗi đau mất đi người thân dưới mưa bom B-52: "Mặt phố Khâm Thiên đổ nát, có nhà bay hết tường, có nhà còn lại nham nhở. Tôi về đến ngõ Chợ nhưng không còn nhận ra đâu là nhà mình vì tất cả chỉ còn là những hố bom, lổn nhổn gạch, đất". Bà Lan nghẹn ngào kể thêm: "Dưới những đợt mưa bom của B52, mẹ tôi, chồng và em gái đã chết vì sức ép của bom".Sự tàn khốc ấy còn bao trùm lên gia đình nữ dân quân Phạm Thị Viễn. Mẹ chị hy sinh khi đang tránh bom, còn bố và hai anh họ cũng mãi mãi nằm lại sau đêm định mệnh: "Đêm 21/12 địch điên cuồng ném bom, sáng 22/12 cô vào khu tập thể nhà máy đưa những người bị nạn ra ngoài. Cũng hôm ấy, bố Viễn đưa ba em trai đi sơ tán, ông và hai người em gái ở lại làm việc tại các xí nghiệp. Đến đêm, bom rơi trúng hầm của ông, ông và hai anh họ chết, 3 ngày sau mới tìm được một phần thi thể".Nén nỗi đau tột cùng, chị Viễn đã chít khăn tang trực trên mâm pháo, dồn căm thù lên đầu ngọn súng để bắn rơi máy bay Mỹ, đúng như lời thơ của Tố Hữu: "Trắng khăn tang em chẳng khóc đâu/ Hỡi em gái mất cha mất mẹ/ Nước mắt em làm nhòa mặt quân thù/ Em phải bắn trúng đầu giặc Mỹ...".40 năm trôi qua, từ những hố bom sâu, Khâm Thiên đã thay áo mới. Thế nhưng, những vết sẹo của lịch sử và nỗi đau của các nhân chứng vẫn mãi là lời nhắc nhở đắt giá về giá trị của hòa bình hôm nay.



