ÔNG NGUYỄN VĂN ĐỨC – ĐÔI DÉP CAO SU
Ông Nguyễn Văn Đức thường giữ một đôi dép cao su cũ trong chiếc tủ nhỏ.
Đôi dép đã sờn, màu đen bạc đi theo năm tháng.
Một lần người cháu nhìn thấy, tò mò hỏi:
“Ông ơi, đôi dép này cũ thế rồi sao ông vẫn giữ?”
Ông Đức lấy đôi dép ra, lau nhẹ rồi kể:
“Ngày ấy, ông cùng đồng đội đi qua rất nhiều chặng đường. Đôi dép này đã cùng ông đi qua những ngày tháng khó khăn nhất.”
Ông không kể về những trận chiến, cũng không nói về những gian khổ mình từng trải qua. Ông chỉ kể về những người đồng đội đã cùng nhau chia sẻ từng bước chân.
“Ngày ấy chẳng ai có gì nhiều. Có đôi dép tốt cũng cho nhau mượn. Có chút thức ăn cũng chia nhau. Người lính sống được với nhau là nhờ tình đồng đội.”
Nhiều năm sau, đôi dép vẫn được ông giữ lại.
Không phải vì nó có giá trị vật chất, mà vì với ông, đó là một phần ký ức của tuổi trẻ.


