ông nguyễn văn giai
rong buổi gặp mặt truyền thống tại thôn, ông Nguyễn Văn Giai chậm rãi đứng lên, ánh mắt đã nhiều nếp nhăn thời gian nhưng vẫn ánh lên sự xúc động khi nhắc lại ký ức tuổi trẻ.
Ông nói, giọng trầm và chậm:
“Bây giờ các cháu thấy cuộc sống yên bình, đường làng, nhà cửa khang trang, nhưng thời của bác thì khác lắm… nghèo, khó, và chiến tranh luôn hiện hữu.”
Ông dừng lại một chút rồi kể tiếp:
“Bác sinh ra và lớn lên ở thôn Cầu Đá, khi đó thuộc xã An Thượng, nay là xã Tam Tiến. Hồi ấy, thanh niên trong làng ai cũng mang trong mình một suy nghĩ chung: đất nước cần thì phải lên đường.”
Ông nhớ lại ngày nhận giấy gọi nhập ngũ:
“Hôm nhận giấy báo nhập ngũ, bác vừa mừng vừa lo. Mừng vì được góp sức cho Tổ quốc, nhưng cũng lo vì phải xa gia đình, xa cha mẹ, chưa biết ngày trở về.”
Ông kể về buổi chia tay hôm ấy:
“Ngày lên đường, cả làng ra tiễn. Mẹ bác không nói nhiều, chỉ lặng lẽ gói cho bác nắm cơm, vài củ khoai. Bố thì vỗ vai: ‘Đi đi con, đánh giặc giữ nước là việc lớn.’ Câu nói ấy theo bác suốt cả cuộc đời.”
Giọng ông chậm lại, như đang sống lại ký ức:
“Chuyến xe chở tân binh rời làng, bác ngoái lại thấy người thân đứng nhìn theo. Trong lòng vừa hồi hộp, vừa quyết tâm: đã đi là phải cố gắng, phải hoàn thành nhiệm vụ.”
Ông nhìn xuống mọi người, ánh mắt ấm áp:
“Những ngày đầu trong quân ngũ vất vả lắm, từ việc tập điều lệnh, hành quân, mang vác nặng… nhưng ai cũng cố gắng, vì trong lòng đều hiểu mình đang sống cho Tổ quốc.”
Ông mỉm cười nhẹ:
“Giờ nghĩ lại, ngày nhập ngũ là một trong những kỷ niệm không bao giờ quên. Đó là bước ngoặt lớn nhất của đời bác – từ một chàng trai làng quê trở thành người lính.”
Ông kết lại, giọng chậm nhưng chắc:
“Bác kể lại để các cháu hiểu rằng, thế hệ cha anh ngày trước đã sống và chiến đấu như thế. Mong các cháu hôm nay biết trân trọng hòa bình, cố gắng học tập và sống xứng đáng với sự hy sinh đó.”
Cả hội trường lặng đi một lúc, rồi tiếng vỗ tay vang lên dài, đầy sự kính trọng.



