ÔNG NGUYỄN VĂN HÒA – MƯỜI SÁU NĂM GÓP CẢ ĐỜI CHO TỔ QUỐC
ÔNG NGUYỄN VĂN HÒA – MƯỜI SÁU NĂM GÓP CẢ ĐỜI CHO TỔ QUỐC
Sinh năm 1954, khi quê hương vẫn còn chìm trong máu lửa chiến tranh, ông Nguyễn Văn Hòa trưởng thành trong lời kêu gọi thiết tha của đất nước: mỗi thanh niên là một chiến sĩ. Vừa rời ghế nhà trường, ông Hòa đã khoác ba lô lên đường nhập ngũ, bước vào môi trường quân đội khi tuổi đời còn rất trẻ.
Đó là những năm tháng mà không một ngày nào không đối diện gian nan.
Ông cùng đơn vị hành quân qua những vùng rừng núi hiểm trở, ngủ võng giữa màn sương dày đặc, bám đất bám dân để giữ vững từng tấc đất quê hương. Có khi là đào công sự dưới mưa bom, có khi là gùi từng thùng đạn, bao gạo đi giữa tiếng pháo gầm. Dù nhiệm vụ nào, ông và đồng đội đều hoàn thành với tinh thần “khó khăn đến đâu cũng vượt qua”.
Mười sáu năm quân ngũ đối với ông là cả một thời tuổi trẻ – nơi có ước mơ, hy vọng, mất mát và cả những lần đối mặt sinh tử. Đồng đội ngã xuống bên cạnh, những trận sốt rừng bào mòn sức lực, những hành trình tưởng chừng không có điểm dừng – tất cả đã rèn nên một người lính kiên cường, bình thản trước mọi thử thách.
Năm tháng hòa bình trở lại, ông Nguyễn Văn Hòa xuất ngũ trở về quê hương, mang theo tác phong quân nhân: kỷ luật, trách nhiệm và tinh thần cống hiến. Không còn tiếng súng, ông dồn sức mình vào ruộng đồng, gia đình và phong trào địa phương, tiếp tục góp một viên gạch nhỏ bé cho sự xây dựng vùng đất nơi mình sinh ra.
Ngày nay, khi nhìn lại chặng đường đã qua, ông Hòa không nói nhiều về đóng góp của mình.
Nhưng chỉ cần nghe hai chữ “16 năm quân ngũ”, ai cũng hiểu đó là cả một quãng đời thanh xuân gửi gắm cho đất nước – âm thầm, bền bỉ và đầy tự hào.
Câu chuyện cuộc đời ông nhắc chúng ta rằng:
Không chỉ có người ngã xuống mới làm nên chiến thắng, mà chính những người trở về – mang theo kỷ luật và ý chí thép – đã tiếp tục xây dựng hòa bình từ tro tàn chiến tranh.


