Ông Nguyễn Văn Hùng
Ông Nguyễn Văn Hùng là một cựu chiến binh gần nhà em, ông thường kể những câu chuyện thời chiến tranh cho em nghe. Được biết, ông chỉ học hết cấp 2 thì không học nữa vì hoàn cảnh gia đình khó khăn. Sau vài năm làm ăn cùng gia đình thì chiến tranh bùng lên. Những chàng thanh niên trong làng bắt đầu kéo nhau đi nhập ngũ trong đó có ông. Họ chỉ nhập ngũ trong một thời gian ngắn rồi bắt đầu ra trận.
Ông Nguyễn Văn Hùng là một cựu chiến binh gần nhà em, ông thường kể những câu chuyện thời chiến tranh cho em nghe. Được biết, ông chỉ học hết cấp 2 thì không học nữa vì hoàn cảnh gia đình khó khăn. Sau vài năm làm ăn cùng gia đình thì chiến tranh bùng lên. Những chàng thanh niên trong làng bắt đầu kéo nhau đi nhập ngũ trong đó có ông. Họ chỉ nhập ngũ trong một thời gian ngắn rồi bắt đầu ra trận.
Cuộc sống lúc chiến tranh rất là cực khổ và thiếu thốn, một miếng lương khô nhỏ cũng đủ sống qua ngày. Bằng một giọng trầm ấm ông nói: “Đói, rét, bệnh tật không sợ, cái sợ nhất là thấy đồng đội hi sinh.” Cầm trên tay khẩu súng nặng nhưng nhiều người lại lo sợ, có người thì không biết bắn như thế nào, còn có người run cầm cập. Nhưng ông Hùng thì ngược lại, khi súng cầm trên tay thì ông xông xáo dạn dày không suy nghĩ. Với tinh thần yêu nước, ông đã làm không ít địch nằm xuống nhưng đổi lại thì trên người ông có khá nhiều vết thương. Có một vết thương ở sau lưng đã lưu lại thành một vết sẹo đi cùng ông tới bây giờ.
Để có được hòa bình hôm nay thì đã có rất nhiều tính mạng nằm xuống nhưng may mắn là ông Hùng vẫn còn sống. Câu chuyện đó làm cho em cảm thấy yêu mến ông Hùng rất nhiều và cảm thấy trân trọng hòa bình hơn.



