Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ông Nguyễn Văn Loạt và ngón trỏ hình nòng súng

Phú Thọ12/01/2026ĐOÀN XÃ MƯỜNG VANG (ĐOÀN XÃ MƯỜNG VANG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngón trỏ hình nồng súng

Chắc hẳn mọi người trong chúng ta khi đọc tựa đề bài viết này thì sẽ lấy làm lạ, tại sao bài viết lại có tiêu đề như vậy? không để mọi người thắc mắc lâu sau đây tôi xin kể về quá trình ra đời của nó.

Ông Nguyễn Văn Loạt tên chiến đấu là Nguyễn Văn Đạt sanh năm: 1950 tại Thạnh Phú, Bến Tre. Ông lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo có người anh hi sinh trong trận kháng chiến chống Mỹ tại huyện Thạnh Phú, sau khi tham gia chiến đấu chống giặt ngoại xâm ông về quê mang trong mình nhiều vết thương, mà điển hình là giấy chứng nhận thương binh 3/4, Ông kể lại: “Khi giặc Mỹ đổ quân vào xâm lược nước ta, hưởng ứng lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến, khi đó hàng trăm, hàng ngàn con dân Việt Nam từ khắp đất nước đều xung phong giết giặc. Khi đó tôi còn rất trẻ, thời đó giặc Mỹ nó ác lắm bắt dân ta tra tấn, đánh đập, giết chốc dã man. Không chịu nổi ách thống trị của bọn chúng nên trai trán trong làng bàn nhau đeo súng, mang ba lô lên đường đi chiếu đấu. Thời điểm đó gia đình tôi còn rất khổ khi kinh tế không ổn định con cái còn nheo nhóc, nhưng với ý chí kiên cường của người lính lại thôi thúc tôi đi chiến đấu. Tôi bảo với vợ: “Bà ráng lo cho con cái và gia đình tôi đi chiến đấu xong tôi lại về đỡ đần bà”. Nói vậy cho bả yên tâm chứ tôi xác định đi là không biết khi nào mới về. Nghĩ lại, cũng thấy tội cho bả một thân một mình đi buôn bán vải dưới chợ lo cho đàn con nhỏ. Trong lúc chiến đấu tôi đã bị thương một ngón tay trỏ ở bàn tay phải, tưởng như ngón tay ấy không còn giữ lại được, nhưng nhờ đội đội ngũ y tế thời đó cứu chứa tận tình nên đã nối lại được ngón tay của tôi. Những ngón tay ấy giờ đã yếu đi, đặc biệt là ngón trỏ không còn cầm nắm hay động đậy gì nữa, mà nó lúc nào cũng chìa ra nhìn như cây súng. Nhiểu bà con xung quanh còn trêu vui tôi rằng ông tư Đạt giờ không còn đi chiến đấu nữa nhưng lúc nào cũng mang súng trong người. Sau khi đất nước hòa bình chúng tôi trở về quê nhà trong tâm trạng vừa vui vừa buồn, vui vì được trờ về quê nhà còn buồn là vì những đồng đội thân thương đã hị sinh trong trận kháng chiến chống Mỹ. Một số người không tìm được xác và cũng có một số người không còn một chút kỉ vật nào để đem về cho gia đình, thật sự chúng tôi rất đau lòng, để hóa niềm đau ấy thành sức mạnh chúng tôi tự hứa với những đồng đội đã hi sinh trên tay mình, chúng tôi những người yêu nước sẽ thay họ xây dựng đất nước và sống tốt, sống vui hết quãng đời còn lại. Đó là những lời bộc bạch chân thành của ông Nguyễn Văn Loạt

Giờ đây, khi Việt Nam đủ sức vươn mình cùng thế giới Người chiến sĩ già ấy khi trái gió trở trời, những vết thương trên mình gây đau nhức tái đi tái lại, nhiều viên miễn vẫn còn giữ trong người, nhưng người chiến sĩ già ấy luôn vượt qua chính mình, không than vãn, cố gắng chịu đựng ông bảo “Nhờ có những vết thương này mà đất nước mới có ngày hôm nay thì những nỗi đau ấy có đáng là gì so với sự hi sinh của đồng đội ngày xưa”.

Nhà nước ghi công

Biết ơn sự thầm lặng hi sinh của ông. Nhà nước đã tuyên dương ông bằng hàng loạt các bằng khen: Huân chương kháng chiến hạng 3, huân chương quyết thắng hạng 3, huân chương chiến sĩ vẽ vang hạng nhất, huy hiệu 55 năm tuổi Đảng... Cùng rất nhiều bằng khen có giá trị khác, đó cũng là sự biết ơn là minh chứng cho một thời chiến đấu oanh liệt.

Chúng tôi xin nghiêng mình biết ơn đến ông, đến những đồng đội của ông đã hi sinh để thế hệ trẻ hôm nay khi được các cựa chiến binh kể lại về một thời chiến đấu hào hùng ấy thì không khỏi thán phục và tự hào bởi sự oai hùng và sự hi sinh thần lặng đó. Điển hình là một nhân chứng sống - ông Nguyễn Văn Loạt, Nhờ có ông và những đồng đội của ông mà ngày nay chúng tôi được học tập, được vui chơi trong một bầu trời trong lành không còn bơm rơi, đạn xéo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn