Ông Nguyễn Văn Thanh - Ông 5 Túc Người chiến sĩ yêu nước
NHÂN CHỨNG LỊCH SỬ – ÔNG NGUYỄN VĂN THANH
Giữa cuộc sống yên bình hôm nay, khi sắc xanh của những hàng tre, rặng dừa in bóng xuống dòng sông quê hiền hòa, ít ai biết rằng nơi mảnh đất Hưng Khánh Trung – Vĩnh Long này, vẫn còn đó một con người từng đi qua những năm tháng đạn bom khốc liệt, mang trong mình dấu tích của chiến tranh. Ông là Nguyễn Văn Thanh mà người dân thân thương gọi ông bằng cái tên Năm Túc, sinh năm 1947, quê quán Vĩnh Hòa, huyện Chợ Lách, nay thuộc xã Hưng Khánh Trung, tỉnh Vĩnh Long – một người con kiên trung, một nhân chứng sống của thời kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Tuổi trẻ và con đường ra trận Sinh ra trong thời kỳ đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ông Túc sớm thấm thía nỗi đau mất mát và cảnh quê hương bị bom đạn tàn phá. Những năm 1963 khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên, chàng thanh niên Nguyễn Văn Thanh khi ấy mới ngoài đôi mươi, không chút đắn đo, tình nguyện lên đường nhập ngũ, mang trong tim khát vọng giành lại độc lập, tự do cho dân tộc. Dưới làn mưa bom bão đạn, ông Năm Túc cùng đồng đội chiến đấu kiên cường ở nhiều mặt trận ác liệt. Từ vùng rừng U Minh gian khổ đến những cánh đồng miền Đông Nam Bộ đầy bom mìn, ở đâu có quân giặc, ở đó có dấu chân người chiến sĩ Nguyễn Văn Thanh – Bí danh Năm Túc. Trong một trận đánh lớn năm 1968, ông bị thương nặng khi đang dẫn đồng đội đột kích căn cứ địch. Mảnh đạn xuyên qua vai, vết thương khiến ông ngã gục giữa chiến trường, nhưng tinh thần của người lính Cụ Hồ vẫn không khuất phục. Được đồng đội cứu thoát trong gang tấc, ông được chuyển ra tuyến sau điều trị, mang trên mình vết thương không bao giờ lành – minh chứng của lòng quả cảm và tình yêu Tổ quốc thiêng liêng. Sau ngày đất nước thống nhất, ông Nguyễn Văn Túc được Nhà nước công nhận là thương binh hạng 3/4, ghi nhận công lao, sự hy sinh và đóng góp của ông cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.
Hết lòng vì quê hương trong thời bình Không dừng lại ở những chiến công nơi chiến trường, khi hòa bình lập lại, ông Thanh trở về quê hương mang theo khát vọng tiếp tục cống hiến. Với bản lĩnh kiên cường, phẩm chất người lính cụ Hồ và uy tín trong nhân dân, ông được tin tưởng giao trọng trách Trưởng Công an xã Vĩnh Hòa.
Những năm đảm nhận cương vị này, ông luôn là tấm gương mẫu mực trong công tác giữ gìn an ninh trật tự địa phương. Dù chiến tranh đã qua, nhưng tinh thần trách nhiệm, kỷ luật và lòng yêu nước vẫn luôn rực cháy trong ông. Ông cùng lực lượng công an xã kiên trì vận động nhân dân chấp hành pháp luật, bài trừ các tệ nạn xã hội, xây dựng đời sống văn minh, an toàn. Đối với cán bộ, đồng chí, ông luôn là người lãnh đạo tận tâm, nghiêm khắc mà gần gũi, luôn sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm, dìu dắt thế hệ trẻ. Với người dân, ông là người hàng xóm hiền hòa, luôn quan tâm, giúp đỡ bà con trong cuộc sống thường ngày. Dù đã nghỉ hưu, nhưng hình ảnh người chiến sĩ năm xưa vẫn in đậm trong lòng nhân dân địa phương. Mỗi dịp kỷ niệm ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, hay trong các buổi sinh hoạt truyền thống, ông Nguyễn Văn Thanh lại được mời về kể chuyện, truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ bằng chính ký ức của mình – những câu chuyện chân thực về tình đồng chí, đồng đội, về lòng yêu nước và ý chí vượt lên mọi gian khổ. Ngọn lửa không tắt trong lòng người lính già Tuổi đời đã ngoài tám mươi, nhưng ánh mắt ông Túc vẫn sáng ngời mỗi khi nhắc lại những năm tháng chiến đấu hào hùng. Trên cơ thể ông, những vết thương vẫn còn hằn sâu, nhưng trong tâm hồn, đó là “huân chương” cao quý nhất – biểu tượng cho lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất của người chiến sĩ Cách mạng. Ông thường chia sẻ với lớp trẻ rằng: “Thế hệ chúng tôi đã đi qua chiến tranh, điều còn lại hôm nay là hòa bình và hạnh phúc. Các cháu được sống trong hòa bình, được học tập và cống hiến là niềm tự hào, là sự tiếp nối xứng đáng những hy sinh của cha anh.” Lời nói giản dị nhưng chứa chan tình cảm ấy như một lời nhắn nhủ thiêng liêng gửi đến thế hệ hôm nay – hãy sống xứng đáng với máu xương của biết bao người đi trước, hãy yêu quê hương, đất nước bằng hành động cụ thể, bằng sự cống hiến trong học tập và lao động.



