Ông Nguyễn Văn Trực
Tôi tên là Nguyễn Văn Trực, sinh năm 1940. Tôi lớn lên trong một gia đình có truyền thống làm nghề mộc. Từ khi còn nhỏ, cha đã dạy tôi cách cầm bào, cầm đục và luôn nhắc rằng người làm gì cũng phải kiên trì. Có lẽ chính những bài học giản dị ấy đã giúp tôi vững vàng hơn khi bước vào quân ngũ.
Năm 1960, tôi lên đường nhập ngũ. Hôm chia tay, cha không nói nhiều, chỉ trao cho tôi một con dao nhỏ do chính tay ông làm và dặn rằng: "Giữ lấy làm kỷ niệm, nhưng điều quan trọng nhất là phải giữ được phẩm chất của người lính." Tôi cất con dao vào ba lô như mang theo tình yêu của gia đình.
Sau thời gian huấn luyện, đơn vị tôi thường xuyên hành quân qua nhiều địa hình khác nhau. Có những ngày nắng gắt đến cháy da, cũng có những đêm mưa rừng kéo dài, ai cũng ướt lạnh. Mỗi lần dựng lán nghỉ, anh em lại cùng nhau chặt tre, chặt nứa để làm nơi trú tạm. Người biết việc gì làm việc ấy, không ai nề hà.
Tôi còn nhớ một buổi chiều, khi đơn vị dừng chân bên bìa rừng, chúng tôi gặp một cụ già đang loay hoay sửa lại mái nhà bị gió làm tốc. Không ai bảo ai, cả tiểu đội cùng vào giúp cụ. Chỉ trong một buổi, mái nhà đã được lợp lại chắc chắn. Trước lúc chia tay, cụ chỉ biết nắm chặt tay từng người và nói lời cảm ơn. Khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu rằng người lính không chỉ bảo vệ Tổ quốc mà còn mang đến niềm tin và sự bình yên cho nhân dân.
Ba năm trong quân đội đã cho tôi nhiều bài học quý giá. Năm 1963, tôi xuất ngũ trở về quê hương, tiếp tục nối nghề mộc của cha. Mỗi khi cầm chiếc bào trên tay, tôi lại nhớ đến những người đồng đội đã cùng mình đi qua một thời tuổi trẻ đầy ý nghĩa.
Hơn sáu mươi năm đã trôi qua, nhưng những kỷ niệm ấy vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức. Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay hãy luôn biết yêu lao động, sống có trách nhiệm và trân trọng những giá trị của hòa bình. Chỉ khi biết gìn giữ những điều bình dị quanh mình, chúng ta mới xứng đáng với công sức của các thế hệ đi trước.



