Ông Nguyễn Văn Tư, cựu thanh niên xung phong
rên mảnh đất Quảng Trị – nơi từng là giới tuyến khốc liệt trong những năm chiến tranh – có nhiều con người đã sống và chiến đấu với một ý chí kiên cường. Ông Nguyễn Văn Tư, cựu thanh niên xung phong quê ở huyện Vĩnh Linh, là một trong những người như thế. Sinh năm 1951, tuổi thơ của ông gắn liền với tiếng bom rơi, đạn nổ. Năm 1969, khi vừa tròn 18 tuổi, ông viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Thời điểm đó, khu vực vĩ tuyến 17 và sông Bến Hải là những điểm nóng bị đánh
Nhiệm vụ của đơn vị ông là đảm bảo giao thông trên tuyến đường vận tải chiến lược, sửa chữa cầu đường, san lấp hố bom và dẫn đường cho các đoàn xe qua khu vực nguy hiểm. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng nguy hiểm, bởi bom đạn có thể ập xuống bất cứ lúc nào.
Ông Tư nhớ lại những đêm làm việc dưới ánh đèn pin le lói, vừa làm vừa lắng nghe tiếng máy bay. Khi phát hiện tín hiệu nguy hiểm, tất cả phải nhanh chóng tản ra ẩn nấp. Nhưng chỉ cần máy bay rời đi, họ lại lập tức quay trở lại tiếp tục công việc. “Nếu chậm một chút, xe không qua được, phía trước sẽ thiếu lương thực và đạn dược,” ông chia sẻ.
Một trong những ký ức sâu sắc nhất của ông là vào năm 1972, khi chiến sự tại Quảng Trị diễn ra ác liệt, đặc biệt trong thời gian Chiến dịch Thành cổ Quảng Trị 1972. Đơn vị ông được giao nhiệm vụ khẩn cấp sửa chữa một đoạn đường bị đánh sập gần khu vực cầu để đảm bảo tuyến chi viện không bị gián đoạn.
Trong lúc đang làm việc, máy bay địch bất ngờ quay lại ném bom. Một loạt tiếng nổ vang lên, đất đá bắn tung. Khi khói bụi tan đi, ông phát hiện một số đồng đội đã bị thương, có người hy sinh ngay tại chỗ. Bản thân ông cũng bị sức ép làm choáng váng, tai ù đi, nhưng vẫn cố gắng cùng những người còn lại tiếp tục công việc. “Chúng tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc hoàn thành nhiệm vụ,” ông kể lại.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với nhiều di chứng do chiến tranh để lại. Cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều khó khăn, nhưng ông vẫn kiên trì lao động, làm ruộng, nuôi con ăn học. Đồng thời, ông tích cực tham gia Hội Cựu thanh niên xung phong, giúp đỡ đồng đội và tham gia các hoạt động xã hội.
Ngày nay, dù tuổi đã cao, ông Nguyễn Văn Tư vẫn giữ thói quen kể lại những câu chuyện chiến tranh cho thế hệ trẻ trong các buổi sinh hoạt truyền thống. Những ký ức ấy không chỉ là nỗi đau, mà còn là bài học về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và giá trị của hòa bình.
Câu chuyện của ông là hình ảnh tiêu biểu cho lớp người đã đi qua chiến tranh trên mảnh đất Quảng Trị – những con người bình dị nhưng mang trong mình ý chí phi thường, góp phần làm nên lịch sử bằng chính sự hy sinh thầm lặng của mình.


