Ông Nguyễn Xuân Giang - Anh hùng LLVT Nhân dân
Ông Nguyễn Xuân Giang - Anh hùng LLVT Nhân dân
Về thôn Tân Thịnh, xã Tân Thủy hôm nay, nếu hỏi thăm ông Nguyễn Xuân Giang, người dân nơi đây sẽ kể cho bạn nghe về một cụ ông ngoài 80 tuổi có nụ cười hiền từ, sống một cuộc đời vô cùng giản dị. Nhưng ẩn sau dáng vẻ mộc mạc ấy là một huyền thoại sống, một Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân mang trong mình câu chuyện kỳ lạ: Người lính từng được ghi nhận là "liệt sĩ" trong chính cuốn Lịch sử Lực lượng Vũ trang Nhân dân của tỉnh.
Ngược dòng thời gian về năm 1960, chàng thanh niên Nguyễn Xuân Giang lên đường nhập ngũ vào lực lượng Công an vũ trang nhân dân. Ông được điều động đến chảo lửa ác liệt nhất: Khu liên hiệp quân sự hai bờ Bắc - Nam sông Bến Hải, ngay tại Vĩ tuyến 17. Trong những năm tháng ấy, ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một hơi thở. Ông đã trực tiếp tham gia chiến đấu và bám trụ qua hơn 105 trận đánh lớn nhỏ. Chiến trường khốc liệt, bom đạn cày xới đất đai đến mức không còn nhận ra địa hình, đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh. Sự tàn khốc ấy đã khiến những người làm công tác ghi chép lịch sử thời bấy giờ nhầm tưởng rằng ông đã mãi mãi nằm lại bên dòng Bến Hải, để rồi tên ông được trang trọng khắc vào danh sách những người đã khuất.
Nhưng ông không chết. Bằng một ý chí sinh tồn phi thường và lòng dũng cảm không thể lay chuyển, người lính ấy đã giành giật lại sự sống từ tay tử thần, mang trên mình những vết thương rỉ máu để trở về với quê hương Lệ Thủy. Hôm nay, khi lật giở lại trang sách cũ có ghi tên mình trong danh sách liệt sĩ, ông chỉ cười. Nụ cười ấy không có sự trách móc, mà rạng rỡ niềm tự hào của một con người đã dám bước vào cõi chết để gieo mầm sự sống cho đất nước.
Sự tồn tại của ông Nguyễn Xuân Giang là một bài học vô giá, một lời chất vấn lặng lẽ mà vô cùng sâu sắc gửi đến thế hệ trẻ, những người đang gánh vác tương lai của đất nước trên vai. Cha anh đã không tiếc máu xương, kiên gan bám trụ dù biết phía trước là cửa tử; vậy thì lớp người đi sau sẽ đối diện với những thử thách của thời bình ra sao?
Trận tuyến của những người trẻ hôm nay, của những cán bộ mẫn cán đang ngày đêm cống hiến, không còn tiếng gầm rít của máy bay hay mùi khét của thuốc súng. Thay vào đó, nó là một cuộc chiến thầm lặng nhưng đầy rẫy áp lực, cam go và cả những cám dỗ vật chất. Đối với những cán bộ đang làm nhiệm vụ "gác cổng" cho nền kinh tế, tài chính của quốc gia, chiến trường chính là bản lĩnh vững vàng trước những tập hồ sơ phức tạp, là sự cẩn trọng, tỉ mỉ bóc tách từng con số, từng bản báo cáo để bảo vệ tính minh bạch và thượng tôn pháp luật.
Giống như người lính năm xưa kiên quyết không lùi bước trước họng súng quân thù, những cán bộ trẻ, những quần chúng ưu tú đang phấn đấu đứng vào hàng ngũ của Đảng hôm nay cũng phải giữ cho mình một lập trường kiên định. Đó là sự không khoan nhượng trước những sai phạm, là cái tâm trong sáng để giữ gìn kỷ cương, bảo vệ sự toàn vẹn của ngân sách nhà nước. Mỗi một quyết định công tâm, mỗi một nghiệp vụ được thực hiện chính xác và liêm chính chính là cách thiết thực nhất để tri ân sự hy sinh của thế hệ trước.
Ông Nguyễn Xuân Giang đã đi qua một thời đạn bom khốc liệt để minh chứng cho sức mạnh vô song của lòng yêu nước. Giờ đây, ngọn lửa ấy được trao lại. Trách nhiệm của thế hệ trẻ là phải thắp sáng nó bằng tri thức, bằng đạo đức công vụ và bằng khát vọng phụng sự, để mỗi người tự viết nên bản hùng ca kiến thiết quê hương trong chính thời đại của mình.



