Ông Nguyễn Xuân Lộc
Tôi tên là Nguyễn Xuân Lộc, sinh năm 1943. Quê tôi là một vùng trung du với những đồi cọ xanh ngắt và những cánh đồng trải dài. Tuổi thơ tôi gắn liền với những buổi theo cha lên đồi lấy củi, theo mẹ ra đồng cấy lúa. Cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng gia đình luôn tràn ngập tiếng cười và tình yêu thương.
Năm 1963, vừa tròn hai mươi tuổi, tôi tình nguyện nhập ngũ. Hôm lên đường, cha tôi không tiễn ra tận đầu làng. Ông chỉ đứng trước sân nhà, nhìn theo rồi dặn: "Con đi vì Tổ quốc thì hãy sống thật xứng đáng." Câu nói ấy theo tôi trong suốt quãng đời quân ngũ.
Những tháng ngày đầu trong đơn vị là khoảng thời gian rèn luyện đầy gian khổ. Chúng tôi học từ cách gấp chăn màn, bảo quản súng đạn đến những cuộc hành quân dài xuyên rừng. Có hôm nắng nóng đến bỏng rát, có hôm mưa rừng lạnh buốt, nhưng không ai nản chí. Chúng tôi luôn động viên nhau cố gắng vì hiểu rằng phía trước còn nhiều nhiệm vụ đang chờ.
Điều khiến tôi nhớ nhất là những buổi tối sau giờ sinh hoạt. Cả tiểu đội quây quần bên bếp lửa, người pha ấm trà, người nướng vài củ khoai. Chúng tôi kể cho nhau nghe về quê hương, về gia đình và những dự định sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Chính những câu chuyện giản dị ấy đã giúp nỗi nhớ nhà vơi đi rất nhiều.
Có lần tôi bị cảm sốt sau nhiều ngày hành quân. Đồng đội thay nhau chăm sóc, nhường phần cháo nóng và động viên tôi nghỉ ngơi. Khi khỏe lại, tôi càng thấm thía tình nghĩa của những người lính. Chúng tôi không cùng huyết thống nhưng luôn coi nhau như anh em ruột thịt.
Năm 1966, tôi hoàn thành nghĩa vụ trở về quê hương. Dù cuộc sống sau này có nhiều đổi thay, tôi vẫn luôn giữ tác phong của người lính: sống giản dị, chân thành và có trách nhiệm. Mỗi khi nhìn thấy lá cờ Tổ quốc tung bay, tôi lại nhớ đến quãng đời tuổi trẻ đầy tự hào của mình.
Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay hãy luôn yêu quê hương, biết quý trọng hòa bình và không ngừng học tập. Đó là cách tốt nhất để tiếp nối những giá trị mà các thế hệ đi trước đã gìn giữ bằng biết bao công sức.



