Cựu chiến binh

ông Nguyễn Xuân Niên 20/10/1953

Hưng Yên21/12/2025NGUYỄN XUÂN ĐẠI (LỚP 7B THCS LƯƠNG THẾ VINH XÃ LÊ LỢI, TỈNH HƯNG YÊN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, ông nội em – ông Nguyễn Xuân Niên – mới vừa tròn mười tám tuổi. Đó là cái tuổi người ta còn mơ về tương lai, về những buổi chiều thả diều trên cánh đồng làng, về những lần lén nhìn cô bạn mình thầm thương đi qua con ngõ nhỏ. Thế nhưng, chiến tranh ập đến bất ngờ, và tuổi trẻ của ông dường như bị dừng lại ngay ở khoảnh khắc ấy.

Sáng hôm nhập ngũ, trời mù sương. Ông khoác lên vai chiếc ba lô cũ, bên trong chỉ có vài bộ quần áo, một cuốn sổ tay nhỏ và lá thư mẹ kẹp cẩn thận bên trong. Dòng chữ run run của bà vẫn còn nguyên trong ký ức ông: “Con đi mạnh giỏi, mẹ chờ ngày con về.” Ông bước ra đầu làng, ngoái lại nhìn mái nhà lợp rơm vàng lần cuối. Khi ấy, ông đâu biết rằng phải nhiều năm sau mới có thể nhìn thấy lại nơi thân thương ấy.

Bước vào chiến trường rực lửa, ông không chỉ là một người lính cầm súng mà còn là điểm tựa tinh thần cho đồng đội. Những đêm hành quân trong rừng sâu hun hút, tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng bom vọng từ xa, ông vẫn nhẹ giọng động viên mọi người:
“Cứ đi đi, còn sống ngày nào là còn hy vọng ngày đó.”
Câu nói giản dị ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho bao người lính trẻ trong những giờ phút sinh tử.

Có lần, giữa một trận đánh dữ dội, ông cùng trung đội phải trú tạm dưới một hốc đá chật hẹp. Mưa pháo trút xuống đỏ rực cả vạt rừng, khói cay xè mắt, đất đá bắn tung tóe. Giữa lúc hiểm nguy ấy, ông vẫn dang tay che chở cho một cậu lính mới lần đầu ra trận, người đang run lên vì sợ hãi. Ông chỉ nói một câu, nhẹ nhưng vững chắc như đá:
“Cứ tin tao. Tao còn đứng được thì mày còn sống.”
Câu nói ấy không chỉ là lời hứa, mà còn là niềm tin giữa những con người cùng chung một lý tưởng.

Những năm tháng chiến tranh, ông đã mất đi nhiều đồng đội – những người buổi sáng còn cười đùa, tối đã nằm lại giữa rừng sâu. Mỗi lần chôn cất bạn, ông lại lặng lẽ gập cuốn sổ tay, viết thêm một dòng ngắn ngủi mà day dứt: “Hôm nay, tôi sống thay phần bạn.” Những dòng chữ ấy là lời thề thầm lặng của một người lính dành cho những người đã ngã xuống.

Giữa khói lửa chiến tranh, vẫn có những khoảnh khắc ấm áp đến lạ. Một buổi chiều trú quân bên con suối trong veo, ông chỉ vào bông hoa dại ven bờ rồi nói với đồng đội:
“Hoa này đẹp như hy vọng vậy.”
Rồi ông cài bông hoa ấy lên mũ, mang theo suốt một chặng đường dài, như mang theo niềm tin về ngày hòa bình.

Và rồi, ngày trở về cũng đến. Ông Nguyễn Xuân Niên bước xuống chiếc xe chở bộ đội hoàn thành nhiệm vụ, gầy đi nhiều nhưng đôi mắt vẫn sáng như thuở mười tám. Mẹ ông ôm chầm lấy con trai, vừa khóc vừa cười, còn ông chỉ lặng im, để những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống bờ vai gầy. Tuổi trẻ của ông đã gửi lại nơi chiến trường, nhưng nghị lực, sự kiên cường và lòng nhân hậu thì ông mang trọn vẹn về với gia đình.

Bây giờ, mỗi khi chiều xuống, ông nội em lại ngồi trên chiếc ghế nhỏ trước hiên nhà, lặng lẽ nhìn về con đường đất đỏ phía xa. Mái tóc bạc rung nhẹ trong gió, nhưng trong ánh mắt ông vẫn còn nguyên vẹn “thời hoa lửa” – thời mà ông đã sống hết mình, chiến đấu hết mình và trở về với một trái tim đầy yêu thương. Với em, ông không chỉ là một người lính năm xưa, mà còn là niềm tự hào, là bài học sống động về lòng dũng cảm, sự hy sinh và giá trị của hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn