Bài viết

Ông Nội

Ninh Bình09/06/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chào các bạn, mình tên là Đại Phong, học sinh lớp 4B. Có một điều mà mình luôn mang trong tim, vừa buồn vừa thương, đó là mình chưa từng được nhìn thấy ông nội ngoài đời. Ông mất khi mình còn nằm trong bụng mẹ, nên cả tiếng gọi “ông ơi” mình cũng chưa từng có cơ hội được nói. Mỗi lần nhìn thấy bạn bè được ông chở đi chơi, được ông cho kẹo, mình lại thấy trong lòng thiếu thiếu một điều gì đó – giống như chiếc lá bị gió cuốn đi mất. Mẹ kể, ông mất đúng trước ngày cưới bố mẹ hai tuần. Khi nghe điều đó, mình cứ tưởng như đang đọc một câu chuyện buồn nào đó trong sách, nhưng thật ra lại là câu chuyện của chính nhà mình. Mười năm rồi ông đi xa, nhưng trong ngôi nhà nhỏ của mình, ông vẫn hiện diện bằng những ký ức mà bà và bố mẹ nâng niu giữ lại.Chào các bạn, mình tên là Đại Phong, học sinh lớp 4B. Có một điều mà mình luôn mang trong tim, vừa buồn vừa thương, đó là mình chưa từng được nhìn thấy ông nội ngoài đời. Ông mất khi mình còn nằm trong bụng mẹ, nên cả tiếng gọi “ông ơi” mình cũng chưa từng có cơ hội được nói. Mỗi lần nhìn thấy bạn bè được ông chở đi chơi, được ông cho kẹo, mình lại thấy trong lòng thiếu thiếu một điều gì đó – giống như chiếc lá bị gió cuốn đi mất. Mẹ kể, ông mất đúng trước ngày cưới bố mẹ hai tuần. Khi nghe điều đó, mình cứ tưởng như đang đọc một câu chuyện buồn nào đó trong sách, nhưng thật ra lại là câu chuyện của chính nhà mình. Mười năm rồi ông đi xa, nhưng trong ngôi nhà nhỏ của mình, ông vẫn hiện diện bằng những ký ức mà bà và bố mẹ nâng niu giữ lại.Có lần bà kể rằng, dù bị thương, ông vẫn xin ở lại chiến đấu cùng đồng đội. Ông bảo với bà trong lá thư gửi vội: “Nếu ai cũng lùi bước, ai sẽ bảo vệ quê hương mình hả bà nó?” Mỗi lần nghe đến đây, mình thấy trong lồng ngực có cái gì đó ấm ấm, như một ngọn lửa nhỏ đang cháy lên. Ông không chỉ dũng cảm, ông còn yêu đất nước bằng cả trái tim mình.

Mình chưa bao giờ thấy ông cười, nhưng mỗi khi nhìn vào tấm ảnh ông treo trong phòng khách – gương mặt hiền, đôi mắt sâu và sáng – mình cảm nhận như ông đang mỉm cười với mình.

Sau chiến tranh, ông trở về quê nhưng mang trong mình căn bệnh do phơi nhiễm chất độc da cam. Bố nói cơ thể ông gầy lắm, nhiều lúc đau đến toát mồ hôi nhưng ông vẫn cố chịu. Mình nghe mà thấy nghèn nghẹn. Dù vậy, ông vẫn luôn sống lạc quan. Bà kể, có những ngày trời mưa lớn, ông vẫn chống gậy đi ra vườn, nhìn những luống rau non rồi bảo: “Còn được nhìn đất trời là còn hạnh phúc.” Một câu nói đơn giản nhưng mình nhớ mãi. Một người đã chịu nhiều mất mát mà vẫn nhìn cuộc đời bằng ánh mắt hiền hậu, thật đáng khâm phục biết bao.Qua lời kể của bà, với em ông nội không chỉ là người ông hiền hậu mà còn là hình ảnh của lòng dũng cảm, sự hy sinh và tinh thần yêu nước. Mỗi lần nghe bà nhắc tới ông, em đều cảm thấy tự hào và trân trọng người anh hùng ấy. Ông nội, người lính dũng cảm của Thành phố Quảng Trị. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương nó để lại trên đất nước Việt Nam vẫn còn âm ỉ từng ngày. Ông nội em, một người lính trực tiếp phơi nhiễm trong vùng bị rải hóa chất dioxin. Đã bị ảnh hưởng trực tiếp tới sức khỏe của bản thân, nỗi đau ấy không chỉ là nỗi đau của thể xác mà còn là nỗi đau của tinh thần không thể chữa lành.Dù trở về với những mất mất và nỗi đau mang tên chất độc màu da cam, ông vẫn luôn sống lạc quan, bền bị, truyền cho con cháu tình yêu quê hương và lòng biết ơn sâu sắc với những người đã hy sinh. Nhìn những tấm hình gầy gò của ông nội, em càng hiểu rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng máu xương của biết bao người lính. Ông rời xa khi mình chưa ra đời, nhưng mình cảm thấy như ông vẫn luôn ở cạnh. Mỗi khi mình đạt điểm tốt, mẹ lại xoa đầu mình:“Nếu ông còn sống, chắc ông tự hào lắm.” Chỉ một câu nói ấy thôi cũng đủ khiến mắt mình cay cay. Những lúc ngồi học bài, mình thường nhìn sang chiếc kệ có treo những tấm bằng khen của ông. Có cái đã cũ lắm rồi, nhưng mình luôn giữ gìn như những kho báu. Mình biết, những tấm giấy ấy không chỉ là phần thưởng, mà còn là minh chứng cho sự hy sinh, lòng dũng cảm và cả tình yêu ông dành cho đất nước. Mình thường tự nhủ: “Ông ơi, con chưa kịp gặp ông, nhưng con thương ông nhiều lắm.”

Mỗi sáng đến trường, đi dưới hàng cây xanh rì, mình nghĩ đến ông và đến những người lính đã đổi máu xương để giữ gìn bình yên. Nhờ có ông mà mình mới được cắp sách đến trường, được sống trong hòa bình, được vui chơi cùng bạn bè.

Vì vậy, mình luôn tự nhắc mình phải cố gắng học thật chăm, sống thật tốt, thật ngoan. Đó là cách duy nhất mà mình – một đứa trẻ lớp 4 – có thể làm để xứng đáng với ông. Dù ông không còn nữa, nhưng trong trái tim nhỏ bé của mình, ông vẫn sống – bằng tình yêu, bằng sự tự hào và bằng ánh sáng ấm áp mà ông để lại cho cả gia đình.

Ông nội – người hùng trong trái tim em – mãi mãi là ngọn lửa soi đường cho những ngày lớn lên của em.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn