Ông nội - Cựu chiến binh quả cảm THCS KC
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Người viết: Phạm Nguyễn Minh Châu – Học sinh lớp 8A, Trường THCS Khoái Châu, xã Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên
BÀI VIẾT
Chào các bạn, mình là Minh Châu, học sinh lớp 8A. Hôm nay, trong khuôn khổ chương trình “ Câu chuyện thời hoa lửa ‘’, mình muốn kể cho các bạn nghe về một người mình vô cùng kính trọng trong gia đình – ông của mình, một cựu chiến binh đã từng sống trong những năm tháng chiến đấu rực lửa vì độc lập dân tộc. Theo lời ông kể lại, ngày ấy ông mới tròn mười chín tuổi, cái tuổi lẽ ra chỉ lo học hành và mơ những ước mơ trong trẻo. Thế nhưng tiếng gọi Tổ quốc vang lên khắp ngõ xóm, ông đã gác lại mọi dự định, tình nguyện nhập ngũ. Ngày tiễn ông đi, bà chỉ kịp dúi vào tay ông chiếc khan tay thêu vội. Ông khoác lên mình bộ quân phục màu xanh, bước đi mà chẳng ngoảnh lại, sợ thấy nước mắt bà sẽ làm lòng mình chùn bước. Với ông, bảo vệ đất nước luôn là lí tưởng thiêng liêng nhất. Ông kể, những năm tháng trên chiến trường là những ngày không thể quên. Giữa một lần giao tranh ác liệt, đơn vị của ông bị bom vùi một phần hầm trú ẩn. Ông bị thương khi mảnh đạn sượt qua vai, máu chảy rất nhiều, nhưng ông vẫn dìu đồng đội bị thương nặng hơn ra khỏi vùng nguy hiểm. Giờ đây , ông mình đã không còn. Nhưng tấm huân chương cùng bức ảnh chụp ông thời trẻ vẫn được gia đình đặt trang trọng trên bàn thờ. Mỗi lần nhìn vào ánh mắt cương nghị mà hiền hậu của ông trong ảnh, mình như cảm nhận được sức mạnh âm thầm nâng bước con cháu. Với mình, đó không chỉ là kỷ vật của một người lính, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của ý chí không chịu khuất phục trước gian khổ.


