Cựu chiến binh

ông nội em, thương binh Cao Văn Lại (1947 – 2000).

Hưng Yên21/12/2025CAO THỊ BẢO CHI (LỚP 7B THCS LƯƠNG THẾ VINH, XÃ LÊ LỢI, TỈNH HƯNG YÊN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong mỗi gia đình Việt Nam, đâu đó vẫn luôn tồn tại những câu chuyện thấm đẫm tinh thần yêu nước. Đó là những câu chuyện về sự hy sinh thầm lặng của những người con đã sống, đã chiến đấu và ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc. Với riêng em, câu chuyện ấy không nằm trong những thước phim hay trang sách lịch sử, mà hiện hữu rất gần gũi, thân thương trong chính gia đình em – qua hình ảnh ông nội em, thương binh liệt sĩ Cao Văn Lại (1947 – 2000).

Dù chưa từng một lần được gặp ông, nhưng từ khi còn nhỏ, em đã lớn lên trong những lời kể đầy xúc động của bà nội và bố. Qua những câu chuyện giản dị ấy, trong trí tưởng tượng non nớt của em dần hiện lên hình ảnh một người lính mộc mạc, khiêm nhường nhưng vô cùng vĩ đại. Ông nội em sinh ra và lớn lên ở một vùng quê thuần nông nghèo khó. Tuổi thơ của ông gắn liền với bờ tre, con mương, với những ngày lam lũ theo cha mẹ ra đồng từ sớm tinh mơ đến lúc chiều muộn. Cuộc sống vất vả là thế, nhưng ông luôn là người giàu nghị lực, mang trong mình ước mơ được học tập, được góp sức xây dựng quê hương, đất nước.

Khi đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, mùi thuốc súng bao trùm khắp mọi miền, ông đã gác lại cuộc sống yên bình nơi làng quê, khoác lên mình bộ quân phục màu xanh, trở thành một chiến sĩ bộ binh, sẵn sàng lên đường bảo vệ Tổ quốc. Trong một trận chiến lớn, khi đơn vị rơi vào tình thế vô cùng hiểm nghèo, ông cùng các đồng đội đã dũng cảm xung phong giữ chốt, chiến đấu quyết liệt để bảo vệ trận địa. Chính trong trận đánh ác liệt ấy, ông bị thương rất nặng. Vết thương đã cướp đi một phần thân thể, khiến ông trở thành thương binh.

Thế nhưng, điều đau đớn nhất không chỉ là những vết thương trên cơ thể, mà còn là những di chứng nặng nề kéo dài suốt cuộc đời. Dù được các bác sĩ tận tình cứu chữa, chăm sóc, sức khỏe của ông ngày một yếu dần. Sau một thời gian điều trị, ông đã trút hơi thở cuối cùng khi tuổi đời còn rất trẻ. Năm 2000, ông nội em qua đời, để lại nỗi đau xót khôn nguôi cho cả gia đình. Ngày ông mất, bà nội em khóc đến ngất lịm. Từ đó, bà trở thành chỗ dựa duy nhất, vừa làm cha, vừa làm mẹ, một mình nuôi dưỡng ba người con bằng sự tần tảo, kiên cường và tình yêu thương vô bờ bến.

Dù ông nội em không còn hiện diện trong cuộc sống hôm nay, nhưng hình ảnh của ông vẫn luôn sống mãi trong trái tim em. Ông là tấm gương sáng về lòng yêu nước, về sự hy sinh cao cả để con cháu noi theo. Ông như một ngọn lửa âm thầm, lặng lẽ soi sáng con đường cho các thế hệ sau bước tiếp. Em hiểu rằng, chỉ khi biết trân trọng, biết ơn những hy sinh ấy, chúng em mới sống xứng đáng với những gì ông và bao người lính đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân và cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn