Ông nội là cựu chiến binh
Giữa những ngày tháng bình yên của làng quê, nơi tiếng gió vẫn thổi qua hàng tre và tiếng cười trẻ nhỏ vang lên mỗi buổi chiều, có một con người lặng lẽ mang trong mình cả một phần lịch sử.
Ông nội cháu, ông Lê Đình Trản, năm nay đã gần tròn một thế kỷ cuộc đời. Một đời người, mà hơn ba mươi năm trong đó, ông đã dành trọn cho màu áo lính, cho đất nước, cho những tháng năm không thể nào quên.

Ông nội trải qua hai cuộc kháng chiến chống Đế quốc
Ông sinh năm 1928, tại thôn Hồng Lạc, xã Thạch Châu (nay là thôn Hồng Lạc, xã Mai Phụ). Vào thời Đất nước còn chìm trong khói lửa. Tuổi thanh niên của ông không có những ước mơ giản dị như bao người khác, mà gắn liền với tiếng súng, với những cuộc hành quân xuyên rừng, băng núi. Khi cuộc kháng chiến chống Pháp bùng nổ, ông lên đường nhập ngũ, mang theo trong tim lòng yêu nước và một niềm tin giản dị: đánh giặc để đất nước được tự do.

Thú vui của ông là cờ tướng – ông nội còn minh mẫn lắm
Những năm tháng ấy, ông cùng đồng đội sống giữa thiếu thốn trăm bề. Cơm không đủ no, áo không đủ ấm, nhưng ý chí thì chưa bao giờ vơi cạn. Ông kể rằng, có những đêm hành quân trong rừng sâu, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến tất cả căng mình cảnh giác. Nhưng cũng chính trong gian khổ ấy, tình đồng đội lại trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết, họ sống, chiến đấu và sẵn sàng hy sinh vì nhau.
Khi cuộc kháng chiến chống Pháp kết thúc, tưởng như có thể trở về với cuộc sống bình thường, thì đất nước lại bước vào một cuộc chiến mới.



