ÔNG NỘI- NGƯỜI CHIẾN SĨ KIÊN CƯỜNG (1)

Chiến tranh đã lùi xa nhưng những kí ức về một thời hoa lửa vẫn sống mãi trong tâm trí những người lính, những người đã đối diện với cuộc chiến tranh khốc liệt cũng như những người đã nằm xuống để bảo vệ tổ quốc và lập được nhiều chiến công. Ông em là một trong những người lính đó. Ông em là Hoàng Văn Đạm
Ông kể về năm 1979 quân Trung Quốc sang xâm lược nước ta tấn công sáu tỉnh biên giới là Lào Cai, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh, Hà Giang, Lai Châu). Lúc đó ông em mới 17 tuổi nhưng đã sẵn sàng đi theo tiếng gọi của Tổ quốc. Ông tham gia tại sư đoàn 568, sư đoàn 328 đặc khu Quảng Ninh.Cuộc chiến tranh lúc đó rất khốc liệt mức độ tàn phá khủng khiếp, thương vong lớn trong thời gian ngắn, còn được gọi là cái tên ”chiến Tranh bảo vệ phía Bắc”.Vào tháng 2 năm 1979 khi mùa xuân đang len lỏi trên dải đất Việt Nam, tiếng súng đã xé tan sự yên bình vốn có.Giặc ngoại xâm, xâm lược vào lãnh thổ nước ta, và Quảng Ninh vùng mỏ biên cương đã trở thành một trong những chiến trường trọng điểm là trận chiến tại Pò Hèn quân ta phải đối mặt với lực lượng áp đảo về quân số và hỏa lực từ phía Trung Quốc vô cùng gian nan, lương thực, thực phẩm thì thiếu thốn trầm trọng, chỉ có lương khô, cơm sấy, phải trèo lên cây để ngủ, uống nước để sống sót qua ngày.Rạng sáng ngày 17/02/1979, tiếng súng, tiếng pháo của quân Trung Quốc bất ngờ dồn tới tấp vào các thị trấn, xã, đồn biên phòng dọc tuyến Biên giới Quảng Ninh, đặc biệt là khu vực Pò Hèn, Móng Cái.Quân Trung Quốc đã nổ súng tấn công ồ ạt. Trước tình thế ngặt nghèo, quân và dân Quảng Ninh với tinh thần “ quân và dân một chí” đã kiên cường đáp trả. Bộ đội biên phòng, lực lượng dân quân tự vệ cùng nhân dân địa phương đã bám trụ, tổ chức các trận đánh ngăn chặn quyết liệt. Các chiến sĩ ở đồn Pò Hèn đã chiến đấu kiên cường , chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ cột mốc Biên giới.Dù kẻ thù đông hơn gấp nhiều lần, nhưng với tinh thần” quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, các anh, các chị đã giữ vững trận địa. Suốt những năm tháng đó ông và đồng đội phải đối mặt với muôn vàn thử thách, khó khăn, sự chênh lệch về lực lượng, vũ khí đến điều kiện thời tiết khắc nghiệt.Thế nhưng chẳng ai nản chí vì một người lính họ luôn biết và hiểu rằng, phía sau họ còn có gia đình và quê hương. Cũng nhờ sự đồng lòng và quyết tâm mỗi đồng chí không nản chí để bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ, giữ vững biên cương Tổ quốc. Trong đó nhiều người đã hy sinh là liệt sĩ vô danh, nhưng ông em đã sống sót trở về. Khi về cuộc sống đời thường ông luôn luôn giáo dục con cháu về lòng yêu nước, sự hy sinh, biết ơn người đi trước, ý chí kiên cường, tinh thần đoàn kết, và giá trị hòa bình để xây dựng đất nước và phát triển quê hương.Chúng em là những thế hệ đi sau luôn cố gắng học tốt, tiếp bước truyền thống cha ông cùng xây dựng và bảo vệ tổ quốc, góp phần tô thắm lên những trang sử của dân tộc.
Thời hoa lửa là những vàng chói lọi, để lại bài học về lòng dũng cảm và tinh thần hy sinh, tinh thần yêu nước của các thế hệ đi trước.Những câu truyện sẽ mãi mãi là bản hùng ca đầy khí phách của cha ông và khát vọng dựng xây một đất nước hòa bình thịnh vượng.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



