-Họ và tên : Nguyễn Trang My. -Học sinh lớp : 8B -Trường : Tiểu học và Trung học cơ sở Liêm Thuận. Bài Dự Thi: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA " Ông Nội - Người hùng trong lòng em" Bài làm : “Lịch sử không chỉ được viết bằng những sự kiện, mà còn được khắc ghi bằng số phận và ký ức của con người.” Quả thật, khi nhìn lại những năm tháng chiến tranh gian khổ của dân tộc, ta không chỉ thấy bom đạn và mất mát, mà còn thấy sáng lên vẻ đẹp của lòng yêu nước và tinh thần kiên cường. “Câu chuyện thời hoa lửa” chính là lời kể xúc động về một thời như thế – nơi con người Việt Nam đã sống, chiến đấu và hy sinh hết mình vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Với tôi, “câu chuyện thời hoa lửa” không phải điều gì xa xôi, mà hiện lên rất gần gũi qua lời kể của bà, bố và các bác về hình ảnh ông nội – một người đã hi sinh cả mạng sống của mình. Qua câu chuyện của ông, tôi không chỉ hiểu hơn về quá khứ hào hùng của dân tộc, mà còn cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp của lòng yêu nước, sự hy sinh và ý chí kiên cường của con người Việt Nam trong chiến tranh. Ông nội - người mà tôi chỉ được nghe, kể qua lời nói của mọi người, chưa từng nhìn thấy tận mắt khuôn mặt phúc hậu hiền từ của ông như thế nào . Tôi luôn ước mong rằng sẽ được gặp ông dù chỉ một lần, tận mắt thấy một người anh hùng dũng cảm. Mỗi khi nhìn thấy các bạn đồng chang lứa được ông đón đưa mỗi khi tan học , được ông cầm, dắt tắt vào những quán xá lề đường cùng nhưng món đồ thích thú, được ông trở đi quanh làng khắp xóm ,... lòng tôi như khựng lại một nhịp . “ Sao mình không được như các bạn ’’ - những suy nghĩ mơ hồ ngây ngô ấy luôn trong tâm trí tôi khi còn nhỏ. Và luôn muốn nói hai tiếng tưởng chừng như đơn giản mà lại rất xa xỉ “ ông ơi ’’. Dần dần sau này tôi hỏi bà về câu chuyện của ông, ban đầu bà không kể nhưng rồi bà lại kể cho tôi nghe. Giọng bà trầm xuống , mắt rưng rưng luôn quay ra sau lau đi nhưng giọt lệ nhưng không muốn cho cháu thấy . Bà bảo “ ông hồi đấy thích làm bác sĩ lắm nhưng nghe tin nhà nước thiếu người ông sẵn sàng tham gia chiến đấu ’’. Khi đi ông mặc bộ lính vai đeo ba lô , với lời hứa sẽ trở về khi đất nước hòa bình . Sau một thời gian làm việc ông được nhiều người tin tưởng nên ông đã được làm cương vị Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Hồng Chuyên trong trân đánh Vị Xuyên Hà Giang.
Tôi vừa nghe bà kể vừa tưởng tượng hình ảnh ông tham gia chiến đấu, đương đầu với tiếng súng bom khói mù mịt nghi ngút . Ôi!thật tự hào và ngưỡng mộ ông. Bà nói khi thấy mọi người trở về bên vợ bên con nhưng tìm hoài ngóng mãi không thấy chồng đâu, lòng bà vừa lo lắng vừa vui mừng , lo khi không thấy chồng mình , mừng vì thấy đất nước hòa bình được tự do, độc lập. Rồi thấy những gương mặt lạ lẫm bước vào nhà đưa cho bà một bộ bà ba mà ông đã hứa tặng bà , họ nói. “ Chồng chị đã hi sinh ’’ một tin sét đánh ngang tai , tim bà như ngừng lại, nhìn thấy ba đứa con một đứa mới 7 tuổi một đứa mới 3 tuổi và một đứa 5 tháng thiếu vắng tình cha sao mà chịu được. Mới nghe đến đấy tôi không dám nghĩ và tưởng tượng khung cảnh ấy. Không chỉ tự hào và ngưỡng mộ ông mà tôi cũng ngưỡng mộ và khâm phục bà một mình nuôi những đứa con khôn lớn trưởng thành. Kể đến đây hai bên má bà ướt đẫm vì nhớ , thương người chồng đã hi sinh vì Tổ quốc, quê hương . Qua lời kể của bà, với tôi ông nội không chỉ là người ông hiền hậu mà còn là hình ảnh của lòng dũng cảm, sự hy sinh và tinh thần yêu nước. Mỗi lần nghe bà nhắc tới ông, tôi đều cảm thấy tự hào và trân trọng người anh hùng ấy. Nghe bà kể, tôi vừa cảm thấy tự hào, vừa thấy nghẹn lòng. Tự hào vì ông – một người lính bình dị – đã góp một phần nhỏ bé vào chiến thắng chung của dân tộc. Nghẹn lòng vì tôi không còn cơ hội được nghe chính ông kể lại những câu chuyện ấy, không còn cơ hội được hiểu ông nhiều hơn khi ông còn sống. Nhưng cũng chính nhờ bà, mà “câu chuyện thời hoa lửa” của ông vẫn được tiếp nối, không bị lãng quên. Khi bà khép lại câu chuyện, không gian như lắng xuống. Tôi ngồi im, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó gọi thành tên. Những gì bà kể không còn là câu chuyện của riêng ông nữa, mà như mở ra trước mắt tôi cả một thời “hoa lửa” đầy gian khổ nhưng cũng thật đỗi hào hùng. Tôi chợt nhận ra rằng, phía sau cuộc sống yên bình hôm nay là biết bao hy sinh thầm lặng của những con người như ông – những người đã âm thầm cống hiến cả tuổi trẻ cho Tổ quốc. Nghĩ đến đó, lòng tôi vừa tự hào, vừa nghẹn ngào. Tự hào vì ông nội mình đã từng là một phần của lịch sử dân tộc, nghẹn ngào vì tôi không còn cơ hội được nghe chính ông kể lại những câu chuyện ấy. Hơn nữa, câu chuyện của ông qua lời bà không chỉ giúp tôi hiểu về quá khứ, mà còn khiến tôi nhìn lại chính mình trong hiện tại. Tôi thấy mình cần phải sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng những gì đang có và không ngừng cố gắng để xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ đi trước. Có lẽ, “thời hoa lửa” đã qua, nhưng ngọn lửa ấy vẫn còn cháy trong lòng mỗi người trẻ hôm nay – một ngọn lửa của lòng biết ơn, của ý chí và của khát vọng vươn lên. Câu chuyện thời hoa lửa” của ông nội, qua lời kể của bà, khép lại nhưng dư âm vẫn còn vang mãi trong lòng tôi. Dù ông đã rờ xa mọi người hơn 40 năm, nhưng hình ảnh người lính năm xưa vẫn sống mãi trong ký ức gia đình và trong trong trái tim tôi .
Tôi hiểu rằng, những hy sinh của thế hệ đi trước sẽ không bao giờ là vô nghĩa, bởi chính họ đã làm nên cuộc sống hòa bình hôm nay. Và tôi tự nhủ sẽ sống tốt hơn mỗi ngày, để xứng đáng với những gì ông và bao người đã đánh đổi.