Cựu chiến binh

Ông Nội - Người Hùng Trong Lòng Em

" Ông Nội - Người Hùng Trong Lòng Em"

Tây Ninh01/06/2026Nguyễn Thị Như Ý (Xã Đoàn Bến Cầu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chào các bạn, mình tên là Đại Phong, học sinh lớp 4B. Có một điều mà mình luôn mang trong tim, vừa buồn vừa thương, đó là mình chưa từng được nhìn thấy ông nội ngoài đời. Ông mất khi mình còn nằm trong bụng mẹ, nên cả tiếng gọi “ông ơi” mình cũng chưa từng có cơ hội được nói. Mỗi lần nhìn thấy bạn bè được ông chở đi chơi, được ông cho kẹo, mình lại thấy trong lòng thiếu thiếu một điều gì đó – giống như chiếc lá bị gió cuốn đi mất. Mẹ kể, ông mất đúng trước ngày cưới bố mẹ hai tuần. Khi nghe điều đó, mình cứ tưởng như đang đọc một câu chuyện buồn nào đó trong sách, nhưng thật ra lại là câu chuyện của chính nhà mình. Mười năm rồi ông đi xa, nhưng trong ngôi nhà nhỏ của mình, ông vẫn hiện diện bằng những ký ức mà bà và bố mẹ nâng niu giữ lại.Buổi chiều nào bà nội cũng ngồi trước hiên nhà, nơi có giàn mướp xanh lấp lánh nắng. Mình thích ngồi cạnh bà, tựa đầu lên vai bà và nghe bà kể chuyện. Bà bảo:“Ông cháu là người lính của Thành Cổ Quảng Trị đấy.”

Giọng bà trầm xuống, đôi mắt lúc nào cũng rưng rưng. Bà kể rằng ngày ông theo tiếng gọi Tổ quốc, vai mang ba lô, chân bước vội theo đơn vị. Khi ấy bà trẻ lắm, chỉ biết đứng nhìn theo bóng ông khuất dần sau rặng tre, trong lòng vừa lo vừa thương. Ông tham gia vào 81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị, thời điểm mà bom đạn như muốn xé nát cả bầu trời. Bà nói: “Mỗi ngày ở thành cổ, đất rung lên như muốn vỡ. Nhưng ông cháu cùng đồng đội vẫn kiên cường giữ từng mét đất.” Mình nhắm mắt lại, tưởng tượng ông trong bộ quân phục sờn vai, tay cầm súng, chạy trong tiếng bom nổ. Mình còn nhỏ nhưng cũng hiểu rằng cái gan dạ ấy đâu phải ai cũng có được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn