Cựu chiến binh

" Ông nội – Người lính dũng cảm trong lòng em"

Bắc Ninh16/05/2026Nguyễn An Nhiên- 2B (liên đội trường TH&THCS Tân An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bài Dự Thi

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

" Ông nội – Người lính dũng cảm trong lòng em"

Người viết: Nguyễn An Nhiên

Học sinh lớp: 2B

Trường: Tiểu Học và THCS Tân An.

Nhân vật khai thác thông tin:

Đồng chí: Nguyễn Văn Toàn

Quê: Tổ dân phố Đạo – Phường Tân An – Tỉnh Bắc Ninh

Mỗi buổi chiều sau giờ học, em thích nhất là được ngồi bên ông ngoài hiên nhà. Chiếc hiên nhỏ phủ đầy bóng mát của giàn hoa giấy trước sân luôn là nơi ông cháu em trò chuyện cùng nhau. Ông em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc ông bạc trắng theo thời gian, đôi bàn tay gầy gầy in hằn những vết chai sạm màu năm tháng. Dù tuổi đã cao nhưng ông vẫn rất nhanh nhẹn và luôn dành cho con cháu ánh mắt hiền từ, ấm áp.

Hôm ấy, trời mùa hè dịu hơn mọi ngày. Sau cơn mưa nhỏ, không khí trở nên mát lành. Em ngồi cạnh ông trên chiếc ghế tre cũ, nghe tiếng chim ríu rít ngoài vườn. Ông vừa uống chén trà nóng vừa lặng lẽ nhìn lên bầu trời xa xa. Em tò mò hỏi:

“Ông ơi, hồi trẻ ông có đi bộ đội thật không ạ?”

Ông khẽ cười rồi gật đầu. Một lúc sau, ông bắt đầu kể cho em nghe về những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ mà ông đã từng trải qua. Giọng ông chậm rãi nhưng ấm áp, khiến em càng chăm chú lắng nghe hơn.

Ông kể rằng ngày ấy đất nước còn chưa hòa bình. Khi vừa tròn đôi mươi, ông đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Tạm biệt gia đình và quê hương, ông cùng các đồng đội hành quân vào chiến trường. Những người lính khi ấy còn rất trẻ nhưng ai cũng mang trong tim tình yêu Tổ quốc và mong muốn đất nước được yên bình.

Ông nói cuộc sống của người lính vô cùng vất vả. Các chú bộ đội phải đi bộ qua những cánh rừng dài hun hút, trèo đèo, lội suối và băng qua nhiều nơi nguy hiểm. Có những hôm trời mưa lớn, đường trơn lầy lội, quần áo ai cũng ướt sũng nhưng không ai than phiền. Mọi người luôn động viên nhau cố gắng vượt qua khó khăn.

Em hỏi ông:

“Ông có sợ không ạ?”

Ông xoa đầu em rồi nhẹ nhàng nói:

“Ai cũng có lúc sợ chứ cháu. Nhưng khi nghĩ đến quê hương, đến gia đình và đồng đội thì ông lại có thêm sức mạnh.”

Nghe ông nói, em càng thấy khâm phục những người lính năm xưa. Họ đã vượt qua biết bao gian khổ để bảo vệ đất nước.

Ông kể rằng có thời gian đơn vị của ông sống trong rừng sâu nhiều tháng liền. Ban ngày hành quân, ban đêm đào hầm trú ẩn và thay nhau canh gác. Bữa cơm của các chú bộ đội rất đạm bạc, chỉ có cơm nắm, rau rừng hay vài củ sắn luộc. Có hôm thiếu gạo, mọi người phải chia nhau từng phần nhỏ nhưng ai cũng nhường nhịn nhau.

Dù cuộc sống thiếu thốn nhưng tình đồng đội luôn rất ấm áp. Các chiến sĩ xem nhau như anh em trong một gia đình lớn. Khi có người bị ốm, mọi người cùng chăm sóc. Khi hành quân mệt, họ động viên nhau bằng những câu hát và những lời kể chuyện vui.

Ông còn kể cho em nghe về những đêm cả đơn vị ngồi quanh ánh đèn nhỏ giữa rừng. Có người nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ cánh đồng quê hương nhưng không ai bỏ cuộc. Tất cả đều mong chiến tranh sớm kết thúc để được trở về đoàn tụ với gia đình.

Khi kể đến đây, giọng ông chợt chậm lại. Ông nhìn xa xăm rồi nói:

“Nhiều đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi còn rất trẻ.”

Em ngồi im lặng nhìn ông. Em thấy đôi mắt ông ánh lên nỗi xúc động. Trong lòng em bỗng thấy nghẹn lại và thương những người lính năm xưa vô cùng.

Ông bảo rằng chiến tranh đã qua đi rất lâu nhưng những kỉ niệm ấy ông sẽ không bao giờ quên. Đó là những năm tháng gian khổ nhưng cũng đầy ý nghĩa trong cuộc đời ông. Ông luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé để bảo vệ Tổ quốc.

Em hỏi ông:

“Điều ông mong muốn nhất bây giờ là gì ạ?”

Ông mỉm cười hiền hậu:

“Ông chỉ mong các cháu được sống trong hòa bình, chăm ngoan và học giỏi để trở thành người có ích cho đất nước.”

Lời ông nói khiến em suy nghĩ rất nhiều. Em hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là nhờ biết bao người lính đã hi sinh tuổi trẻ, vượt qua gian khổ để giữ gìn độc lập cho dân tộc.

Mặt trời dần khuất sau rặng tre cuối làng. Ánh hoàng hôn phủ vàng cả sân nhà. Tiếng ve kêu râm ran như hòa cùng câu chuyện của ông. Em vẫn ngồi bên cạnh, chăm chú nghe từng lời kể giản dị mà xúc động.

Từ những câu chuyện của ông, em hiểu hơn về lịch sử dân tộc và càng thêm yêu quê hương, đất nước Việt Nam. Em cảm thấy tự hào vì ông mình từng là người lính dũng cảm. Em cũng hiểu rằng thế hệ chúng em hôm nay cần biết trân trọng hòa bình, biết yêu thương mọi người và cố gắng học tập thật tốt.

Em tự hứa với bản thân sẽ luôn chăm ngoan, nghe lời ông bà cha mẹ, cố gắng rèn luyện để mai sau trở thành người có ích cho xã hội. Em tin rằng đó cũng chính là điều khiến ông vui lòng nhất.

Những buổi chiều ngồi nghe ông kể chuyện bên hiên nhà sẽ mãi là kỉ niệm đẹp trong tuổi thơ của em. Những câu chuyện về thời hoa lửa không chỉ giúp em hiểu thêm về quá khứ mà còn dạy em biết sống yêu thương, biết trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn