Ông Nội – Người Thắp Sáng Niềm Tin Trong Tôi
Ông Nội – Người Thắp Sáng Niềm Tin Trong Tôi
Ông Nội – Người Thắp Sáng Niềm Tin Trong Tôi
Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình thuần nông, vì cái nghèo mà cha tôi vào nam làm ăn, mẹ tôi ở nhà 1 tay chăm lo cho 3 anh em chúng tôi khôn lớn. Hằng ngày mẹ đi làm, 2 anh trai đi học, tôi còn nhỏ hằng ngày tôi vẫn ở nhà chơi với ông nội. Ông lo cho tôi từ bữa ăn, giấc ngủ thế nên cái tên rất đỗi thân thương ấy đã theo suốt tuổi thơ tôi.
20 năm trôi qua, ông xa gia đình tôi, ông đi để lại cho gia đình một nỗi đau, một sự mất mát quá lớn, cho đồng đội, bạn bè sự hụt hẫng, cho làng xóm sự tiếc nuối. Nhưng tôi nghĩ ông vui, vì ông được gặp lại những người đồng đội của ông, những người bạn, đồng chí cùng ông trải qua những thời gian khó khăn và khổ cực nhất của Đất nước và gắn liền với cuộc đời ông.
Ông nội tôi – Nguyễn Kim Sinh 1 người ông mẫu mực, hiền lành và đặc biệt là có tác phong quân đội như một thói quen mà không chỉ tôi, gia đình tôi mà tất cả mọi người đều rất quý mến và nể phục ông và chính vì thế nếp sống của ông như ăn sâu vào mỗi thành viên trong gia đình và đó chính là nếp sống của cả gia đình tôi.
Tôi đi học và tôi biết được rằng sự đau khổ và tàn phá của chiến tranh khốc liệt đến như thế nào và tôi như bị cuốn theo những câu chuyện kể của ông, khi 2 ông cháu ngồi với nhau, hay những lúc cả nhà ngồi bên bếp lửa vào những ngày đông, thấy ấm áp bao nhiêu không chỉ nhờ bếp lửa mà bởi những câu chuyện ông kể, thật gần gũi, đỗi thân thương đến ấm lòng. Những câu chuyện ông kể, nhìn vào đôi mắt ông tôi biết rằng tuy đã rất lâu rồi những những gì ông kể với chúng tôi dường như đang hiện rõ mồn một trước mặt ông như nó đang cùng lúc diễn ra vậy. Đôi mắt đó, được thay đổi cảm xúc như câu chuyện ông đang kể. Đôi mắt đó long lanh hơn mỗi khi đánh phá được giặc, ông khen ngợi, ông khâm phục và đầy tự hào về sự lãnh đạo tài tình của Đảng, của Bác Hồ, khuôn mặt rạng rỡ và đôi mắt đầy vui vẻ và thoải mái khi cùng với các đồng đội chơi những trò chơi tưởng như rất giống với trò chơi mà bọn trẻ con chúng tôi vẫn thường chơi. Đôi lúc ánh mắt đó lại như có một vệt sóng nào đấy mỗi khi nhớ về gia đình thân yêu, và suy nghĩ không biết bao giờ được về đoàn tụ và một ánh mắt sợ hãi khi nghĩ vĩnh viễn sẽ ở lại đây và chẳng bao giờ về nữa, dù trong tận sâu vẫn luôn có một ý chí quyết tâm là làm tất cả vì quê hương đất nước và hy vọng một ngày hòa bình được về đoàn tụ với gia đình. Và ánh mắt như biết cười, hạnh phúc mỗi khi nhận được thư của gia đình và lại vội vàng cầm bút tha hồ mà bộc bạch hết nỗi niềm và sự nhớ nhung của mình . Ông kể những trận đánh mà ông trải qua, tôi thấy nó còn gay gắt hơn những trận đánh mà tôi được học Lịch Sử ở lớp, chắc tại vì có ông ở trong những trận đánh đó. Trận đánh gay đến mức nào thì tôi thấy được lòng quyết tâm của ông và đồng đội của ông như được đẩy lên cao bấy nhiêu lần.
Có những trận đánh những đồng đội của ông đã vĩnh viễn ra đi, tôi thấy được trong ánh mắt của ông sự đau khổ, dằn vặt và sự thù hận trong đó. Ông đau khổ vì mất đi một người bạn, một đồng đội, đồng chí đã ra đi, ông dằn vặt vì tại sao mình đang sống trong sự mất mát của đồng đội, người thân, vợ con của đồng đội, hay sự thù hận với bọn giặc, với chiến tranh mà cả đất nước và nhân dân đang phải hứng chịu và sống chung với nó.
Và tôi lớn lên như thế, cùng với những câu chuyện kể về đời ông và những đồng đội của ông, tôi trưởng thành hơn, hiểu những điều lẽ phải trong cuộc sống, biết sống như thế nào cho mọi người tin yêu, quý trọng, từ những điều nhỏ bé thường ngày đến những điều lớn lao trong cuộc sống, là luôn sống theo Đảng, theo Bác Hồ kính yêu. Rồi ông kể về những niềm vui, hạnh phúc và vinh dự khi được gặp Bác Hồ, làm một đứa như tôi cũng ao ước và ước ao được gặp Bác dù là một lần trong cuộc đời và ước nguyện đó chính ông đã giúp tôi toại nguyện. Ông đưa tôi ra thăm Lăng Bác, niềm vui như vỡ òa, ông đi sau tôi vào thăm Bác, nhìn thấy Bác tôi òa khóc như một đứa trẻ, một niềm vui, niềm hạnh phúc, sự nghẹn ngào, và niềm ao ước như có cơ hội được thể hiện. Mọi người nhìn tôi ánh mắt khó hiểu còn ông vuốt mái tóc và nhìn tôi ánh mắt trìu mến. Tôi biết ông đang rất vui vì đã giúp cháu của ông đạt được ước nguyện và những gì tôi thể hiện đây làm ông hiểu cháu của ông đã lĩnh hội được tất cả những gì hằng ngày ông kể .
Căn nhà nhỏ của gia đình tôi, bốn bức tường xộc xệnh nhưng đầy kín những bằng khen, huân chương, huy hiệu của ông, Huận chương chiến sĩ vẻ vang, Bằng khen, rồi thì huy hiệu 20, 30, 50 năm tuổi Đảng, chính vì thế căn nhà của gia đình tôi xộc xệch như thế nào thì nó lại đẹp đẽ hơn bất cứ một thứ gì khác. Tôi và gia đình nhỏ thân yêu luôn tự hào về ông.
Ông không chỉ là người chồng luôn thương yêu vợ con, một người cha gương mẫu, một người ông rất mẫu mực, mà ông còn là tấm gương không chỉ gia đình tôi mà với tất cả mọi người. Để tôi nhận ra được rằng sống không chỉ vì bản thân, sẽ thấy được niềm vui, niềm vui không chỉ những điều lớn lao mà là những điều nhỏ nhoi đời thường, là sống thật với chính mình, sống vì lẽ phải, sống vì mọi người xung quanh, vì chân lí cao đẹp, vì Đảng và Bác Hồ kính yêu.
Ông không còn ngồi cùng tôi ngồi bên bếp lửa để kể cho tôi nghe những câu chuyện huyền thoại của ông nữa, nhưng dư âm của những câu chuyện đó sẽ theo tôi suốt cuộc đời, nó là hành trang cho tôi, để tôi vững bước hơn trong cuộc sống, tự lực trên chính đôi chân của mình như ông đã từng nói: “Muốn thành công cháu hãy luôn nhìn về phía trước, đứng vững trên chính đôi chân của mình, đừng chờ đợi ai giúp con cả, vì ông tin tự sức mình cháu của ông sẽ làm được”. Để tôi biết ơn những người cho tôi cuộc sống hôm nay, biết sống bao dung hơn rộng lượng hơn, quan tâm, chia sẻ, cho đi và nhận lại khi cần, biết lẽ phải, biết nhận ra sai trái và sửa sai, biết hy vọng, biết ước mơ và biến ước mơ thành hiện thực, đi đúng con đường mà mình lựa chọn, trung thành với Đảng, sống và học tập theo gương chủ tịch Hồ Chí Minh. Hôm nay tôi đã là một giáo viên, nuôi dưỡng những mầm non của đất nước, tôi nhận thấy rằng mình chưa làm được gì thật lớn lao nhưng cũng để ông thấy được rằng cháu của ông đã thật sự trưởng thành. Tôi sẽ sống thật tốt, vì tôi biết ông luôn dõi theo từng bước tôi đi.
Cho tôi gọi hai tiếng thân thương đó- Ông Nội!



