Cựu chiến binh

" Ông Nội – Tấm gương sáng mãi trong tim em"

Bắc Ninh16/05/2026Lê Minh Nhật- 2C (liên đội trường TH&THCS Tân An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bài Dự Thi

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

" Ông Nội – Tấm gương sáng mãi trong tim em"

Người viết: Lê Minh Nhật

Học sinh lớp 2C

Trường: Tiểu Học và THCS Tân An.

Nhân vật khai thác thông tin:

Đồng chí: Lê Quang Lưu

Quê: Thôn Tân Lập – Phường Tân An – Tỉnh Bắc Ninh

Chào các bạn, mình tên là Lê Minh Nhật, học sinh lớp 2C. Có một điều khiến mình luôn thấy vừa buồn vừa nhớ, đó là mình chưa từng được gặp ông nội ngoài đời. Ông mất khi mình còn chưa được sinh ra, nên mình chưa một lần được gọi tiếng “ông ơi”. Mỗi khi thấy các bạn được ông đưa đi chơi hay ngồi kể chuyện bên ông, mình lại thấy trong lòng thiếu đi một điều gì đó. Nhưng qua lời bà kể và những kỷ vật còn lưu giữ trong nhà, mình hiểu rằng ông là một người lính rất dũng cảm và mình luôn cảm thấy tự hào về ông.

Chiều tháng năm yên bình, em ngồi bên bà nội trong căn nhà nhỏ. Hai bà cháu cùng xem tấm bằng khen cũ đã ngả màu theo năm tháng. Bà nhẹ nhàng kể cho em nghe về ông – người lính bộ đội năm xưa đã từng lên đường chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc. Em chăm chú lắng nghe từng lời bà kể, tưởng tượng về những tháng ngày gian khổ mà ông và đồng đội đã trải qua nơi chiến trường. Nhìn tấm bằng khen trên tay, em cảm thấy vô cùng tự hào về ông và càng thêm biết ơn những người lính đã hy sinh để đất nước hôm nay được hòa bình, yên vui.

Bà khẽ chỉ tay về phía tấm ảnh chân dung của ông được đặt trang trọng trong tủ kính. Trong ảnh, ông mặc bộ quân phục xanh, gương mặt hiền từ nhưng đầy vẻ kiên nghị. Bà kể rằng dù chiến tranh rất gian khổ, ông và đồng đội vẫn luôn dũng cảm chiến đấu với niềm tin đất nước sẽ có ngày hòa bình. Ông cùng nhiều người lính phải rời gia đình để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Ông hành quân qua những cánh rừng lớn, ngủ trong lán nhỏ và ăn cơm với muối vừng.

Có những đêm bom rơi rất lớn, đất trời rung chuyển. Nhưng ông và đồng đội vẫn không sợ. Ai cũng mong đất nước được hòa bình để mọi người được sống vui vẻ bên gia đình.

Em hỏi nhỏ:

- “Ông có nhớ nhà không bà?”

Bà mỉm cười:

-“Nhớ chứ con. Nhưng ông luôn nói phải cố gắng chiến đấu để các em nhỏ sau này được đi học trong hòa bình.”

Em lặng lẽ ngắm nhìn tấm ảnh của ông, trong lòng dâng lên niềm xúc động và tự hào về người lính năm xưa đã dành cả tuổi trẻ để bảo vệ quê hương.

Bà cẩn thận lấy ra tấm huân chương và bằng khen đã được lưu giữ suốt nhiều năm. Dù thời gian đã làm tờ giấy bạc màu, nhưng những dòng chữ ghi công vẫn còn nguyên giá trị. Đó là phần thưởng cao quý dành cho ông vì những đóng góp và lòng dũng cảm trong những năm tháng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Em nâng niu nhìn tấm huân chương lấp lánh, trong lòng trào dâng niềm tự hào và biết ơn sâu sắc đối với ông cùng những người lính đã hy sinh tuổi trẻ cho nền hòa bình hôm nay.

Bên cạnh đó còn là những tấm huy chương kháng chiến được ông gìn giữ như một phần ký ức không thể nào quên. Mỗi tấm huy chương là minh chứng cho những tháng ngày gian khổ mà ông đã trải qua nơi chiến trường ác liệt. Dù bom đạn và khó khăn luôn bủa vây, ông và đồng đội vẫn kiên cường chiến đấu với niềm tin đất nước sẽ có ngày hòa bình. Nhìn những kỷ vật ấy, em càng hiểu hơn giá trị của cuộc sống hôm nay và thêm biết ơn sự hy sinh thầm lặng của thế hệ cha ông đi trước.

Em ngước nhìn những tấm huân chương kháng chiến được treo ngay ngắn trên tường nhà. Mỗi tấm huân chương đều gắn với những câu chuyện mà bà vừa kể về ông và những năm tháng chiến đấu gian khổ. Em cảm thấy rất tự hào vì ông của mình đã từng dũng cảm chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc. Nhìn những kỷ vật ấy, em càng hiểu rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng biết bao sự hy sinh của thế hệ đi trước.

Em ôm lấy bà và nói:

- “Sau này con sẽ chăm ngoan, học giỏi để xứng đáng với ông.”

Bà mỉm cười hiền hậu. Em hiểu rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng biết bao sự hy sinh của các chiến sĩ năm xưa.

Thời chiến tranh khốc liệt đã qua đi, nhưng lòng yêu nước và tinh thần dũng cảm của ông sẽ mãi là niềm tự hào trong trái tim em.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn