Ông nội tôi!
Kỷ niệm về một con người giám hy sinh tương lai của bản thân để làm tròn nghĩa vụ với tổ quốc
NGƯỜI LÍNH TUỔI ĐÔI MƯƠI VÀ SỰ LỰA CHỌN CỦA MỘT ĐỜI NGƯỜI
Có những quyết định chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc, nhưng lại thay đổi cả cuộc đời của một con người.
Với ông nội tôi, quyết định ấy đã lấy đi tuổi trẻ, những ước mơ đẹp nhất của cuộc đời, nhưng cũng chính quyết định ấy đã làm nên một con người mà tôi luôn tự hào và kính phục.
Ngày ấy, ông chỉ là một chàng trai đôi mươi, mang trong mình bao khát vọng của tuổi trẻ. Ông học rất giỏi, là niềm tự hào của gia đình, là người được mọi người đặt nhiều kỳ vọng. Sau những năm tháng nỗ lực học tập, ông thi đỗ vào Trường Đại học Tổng hợp, một thành quả mà bất cứ người trẻ nào trong hoàn cảnh đất nước khi ấy cũng đều mơ ước.
Rồi một ngày, tin vui lớn hơn đến với ông: ông được lựa chọn sang Liên Xô học tập.
Đó không chỉ là một cơ hội học tập, mà còn là cánh cửa mở ra một tương lai rộng lớn. Đối với một chàng trai trẻ, được đặt chân đến một đất nước có nền khoa học phát triển, được tiếp tục con đường tri thức là một niềm hạnh phúc lớn lao.
Cùng thời điểm ấy, người con gái ông yêu cũng là một cô gái học giỏi, giàu nghị lực. Bà cũng có cơ hội sang Liên Xô học tập. Hai người từng có những ước mơ thật đẹp. Họ từng nghĩ về những ngày tháng cùng nhau học tập nơi đất khách quê người, cùng cố gắng để sau này trở về xây dựng cuộc đời.
Nhưng rồi chiến tranh đã đặt họ trước một câu hỏi mà không một người trẻ nào muốn phải trả lời:
Chọn tương lai của riêng mình hay chọn con đường mà Tổ quốc đang cần?
Khi tiếng gọi lên đường bảo vệ đất nước vang lên, ông đã đứng trước một cuộc đấu tranh rất lớn trong lòng.
Một bên là giảng đường đại học.
Một bên là chiến trường đầy bom đạn.
Một bên là chuyến bay sang Liên Xô, là tương lai mà ông đã bao năm cố gắng.
Một bên là con đường có thể không biết ngày trở về.
Có lẽ chưa bao giờ ông phải suy nghĩ nhiều đến thế.
Gia đình biết chuyện đã ra sức khuyên can. Mọi người thương ông, tiếc cho một người con học giỏi, có tương lai phía trước. Những lời động viên, thậm chí cả những lời trách móc, giận dữ cũng xuất phát từ tình thương.
“Con đi học đi. Đất nước cần người có tri thức. Sao lại bỏ cơ hội này để ra chiến trường?”
Những lời ấy chắc hẳn đã khiến ông nhiều đêm trăn trở.
Bởi ông cũng là con người. Ông cũng có những ước mơ, những khát vọng, những mong muốn rất bình dị của tuổi trẻ. Ông cũng muốn được học tập, được sống một cuộc đời yên bình, được ở bên người con gái mình yêu.
Nhưng rồi ông hiểu rằng, trong thời điểm ấy, có những điều lớn lao hơn ước mơ cá nhân.
Ông chọn lên đường.
Ngày ông nói quyết định của mình, có lẽ đó là một trong những ngày đau lòng nhất của tuổi trẻ.
Người con gái ông yêu đã khóc. Bà không thể hiểu vì sao ông lại từ bỏ một cơ hội mà bao người mong muốn. Những giận hờn, trách móc của tuổi trẻ cũng xuất hiện. Bởi phía sau quyết định ấy không chỉ là một chuyến đi xa, mà có thể là sự chia lìa của hai con người từng hẹn ước.
Nhưng ông vẫn lựa chọn.
Ông gấp lại sách vở.
Ông để lại phía sau giảng đường.
Ông tạm biệt tình yêu của tuổi trẻ.
Ông khoác lên mình bộ quân phục và đi về phía chiến trường.
Có lẽ ngày ấy, ông không nghĩ mình là người anh hùng. Ông chỉ nghĩ đơn giản rằng: khi đất nước cần, những người trẻ phải có trách nhiệm.
Và thế hệ của ông đã lên đường như thế.
Không phải vì họ không có ước mơ.
Mà bởi họ có một ước mơ lớn hơn, đó là ngày đất nước được hòa bình.
Nhưng chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ của con người trong những năm tháng bom đạn. Nó còn để lại những nỗi đau kéo dài suốt cả cuộc đời.
Ngày trở về, ông không còn là chàng trai khỏe mạnh năm nào.
Chiến tranh đã để lại trên cơ thể ông những vết thương không thể chữa lành. Người thanh niên năm xưa từng đứng trước lựa chọn giữa giảng đường và chiến trường, nay trở về với những thương tích nặng nề. Ông là thương binh nặng hạng 4/4, với tỷ lệ thương tật 80%, mất một bên mặt, một cánh tay và 1 cái chân, trong người còn ghim lại 2 viên đạn không thể lấy ra được.
Đất nước đã hòa bình, nhưng cuộc chiến trong ông chưa bao giờ thật sự kết thúc.
Có những ngày bình thường, ông vẫn là một người ông hiền từ, giản dị. Nhưng mỗi khi thời tiết thay đổi, những vết thương cũ lại đau nhức. Những cơn đau từ chiến trường năm xưa như quay trở lại. Có những lần tôi chứng kiến khi vết thương tái phát ông như trở thành một con người khác, đau đơn, điên cuồng, không làm chủ được chính mình, có khi gào thét trong sân nhưng nhiều lúc lại nép vào một góc nhà và khóc như một đứa trẻ. Hằng đêm, nỗi ám ảnh về chiến tranh vẫn in hằn trong từng giấc ngủ của ông, ông vẫn thường gọi tên những người xa lạ nhưng khi tôi hỏi ông đó là ai, ông chỉ trả lời, “một người bạn đã đi mãi không về, người đã nằm lại ở chiến trường khi tuổi mới đôi mươi”.
Nhìn vào trong đôi mắt đục của ông tôi thấy nỗi buồn chất chứa ở đó, sự tàn khốc của chiến tranh. Ông còn một nguyện vọng nữa đó là vào thăm lại dòng sông Thạch Hãn, thành cổ Quảng trị năm nào, nơi mà ông gửi lại cả thanh xuân và tình yêu ở lại đó. Gia đình tôi động viên ông đi rất nhiều lần nhưng sức khỏe hiện tại không cho phép ông đi được nữa, đó có lẽ là điều tiếc nối lớn nhất của ông!
Chiến tranh đã đi qua, nhưng với những người lính như ông, có những trận chiến vẫn tiếp tục diễn ra trong tâm trí mỗi ngày.
Tôi từng nghĩ sự hy sinh là những khoảnh khắc lớn lao nơi chiến trường.
Nhưng khi nhìn ông, tôi hiểu rằng sự hy sinh còn là những năm tháng âm thầm chịu đựng sau hòa bình.
Là những cơn đau không ai nhìn thấy.
Là những đêm dài với ký ức chiến tranh.
Là những phần tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường mãi mãi không trở về.
Ông và thế hệ của ông đã hy sinh không chỉ một lần.
Họ hy sinh khi rời quê hương ra trận.
Và họ tiếp tục hy sinh trong những năm tháng còn lại của cuộc đời khi mang trên mình những dấu tích của chiến tranh.
Hôm nay, tôi được sống trong hòa bình.
Tôi được học tập
Tôi được theo đuổi những ước mơ mà thế hệ trước từng phải gác lại.
Nhưng phía sau sự bình yên ấy là những con người như ông tôi.
Những người lính tuổi đôi mươi năm nào đã chọn đất nước thay vì tương lai riêng của mình.
Với tôi, ông không chỉ là một người thương binh.
Ông là một phần của lịch sử.
Một con người bình dị đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng bằng chính tuổi trẻ, máu và nước mắt của mình.
Và câu chuyện về ông sẽ mãi là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng:
Hòa bình không phải món quà tự nhiên có được. Hòa bình được đánh đổi bằng tuổi xuân của những con người đã dám hy sinh tất cả vì Tổ quốc.
Sau này người bạn gái của ông đi học ở Liên Xô về có mấy lần đến thăm sức khỏe của ông, bà giờ đã là Viện trưởng của một trung tâm nghiên cứu. Nhìn bà tôi thầm thương và thêm khâm phục ông nội mình hơn. Nếu không chọn lên đường nhập ngũ, nếu không chọn đất nước, chọn hòa bình có lẽ với sức học và cơ hội đi Liên Xô năm đó giờ này ông nội tôi cũng đã là “ông nọ bà kia” rồi. Khi hai người ngồi nói chuyện bà vẫn khóc, bà vẫn không thể tin năm ấy ông có thể chia tay bà, bỏ cơ hội đi học mà bao người hằng ao ước để lên đường cầm súng bảo vệ quê hương. Nhưng câu ông trả lời khiến tôi thật sự ám ảnh và khâm phục đó là “đất nước cần anh, nhân dân cần anh. Nếu bây giờ được lựa chọn anh vẫn không thay đổi quyết định của mình.” Một câu nói của ông đã khiến đưa cháu nội như tôi thật sự khâm phục và thêm biết ơn sâu sắc đối với người lính anh bộ đội cụ Hồ, những người đã giám bỏ đi cơ hội thay đổi cuộc đời, thay đổi số phận để lựa chọn sự hi sinh cho riêng mình
Ai cũng có những năm tháng của tuổi trẻ nhưng sống và lựa chọn sống như thế nào đó mới là quan trọng. Ông nội tôi có thể không là anh hùng trong mắt ai đó nhưng ông là người anh hùng của gia đình tôi và thần tượng của tôi. Khi tôi báo tin con sẽ viết tiếp câu chuyện của ông là lên đường học Tiến sỹ ở Nga, ông đã khóc và dặn tôi rằng: “Hãy sống, cố gắng và học tập vì một Việt Nam vươn mình”. Tôi sẽ viết tiếp câu chuyện hào hùng của ông tôi, tôi sẽ làm những điều mà ông nội tôi còn dang dở và chưa thực hiện được. Ngày ra sân bay đưa tôi sang Nga - ông không đưa tôi đi được nhưng đâu đó tôi vẫn thấy hình bóng ông nơi đây, ông vẫn luôn bên tôi và hiện hữu cùng tôi ở đất nước xa lạ này!



