ÔNG NỘI TÔI- LÝ TIẾN HỒNG- NGƯỜI LÍNH CỦA NHỮNG NĂM THÁNG HOA LỬA
Mỗi khi nhắc đến chiến tranh, tôi thường nghĩ đến những trang sách lịch sử với những trận đánh hào hùng. Nhưng đối với tôi, chiến tranh không chỉ nằm trong sách vở mà còn hiện hữu qua những câu chuyện của ông nội – một người lính đã dành cả tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.
Ông nội tôi tên là Lý Tiến Hồng (1955 - 2013), sinh ra và lớn lên tại quê hương Nam Sơn,Quảng Ninh. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ông đã tình nguyện lên đường nhập ngũ với mong muốn góp một phần sức lực nhỏ bé của mình vào công cuộc bảo vệ Tổ quốc. Xa gia đình, xa quê hương, ông cùng đồng đội hành quân qua nhiều vùng đất, đối mặt với muôn vàn khó khăn, thiếu thốn. Ông hiếm khi kể về những khó khăn mình từng trải qua. Chỉ đôi lúc trong những buổi trò chuyện cùng con cháu, ông mới nhắc đến những ngày hành quân dài dưới cái nắng gay gắt, những đêm ngủ giữa rừng sâu hay những lần đối mặt với hiểm nguy. Dù cuộc sống vô cùng thiếu thốn, những người lính năm ấy vẫn luôn động viên nhau vượt qua tất cả bằng niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Điều khiến tôi ấn tượng nhất trong những câu chuyện của ông là tình đồng đội. Với ông, đồng đội không chỉ là những người cùng chiến đấu mà còn là những người anh em sẵn sàng chia sẻ cho nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm trong lúc khó khăn nhất. Có những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ.
Ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương trong niềm vui đoàn tụ với gia đình, cùng chiếc giấy khen chiến sĩ vẻ vang hạng ba và huân chương được hội đồng nhà nước trao tặng vào ngày 30 tháng 9 năm 1982. Thế nhưng chiến tranh đã để lại trong ông những ký ức không thể nào quên. Đó là ký ức về những người đồng đội đã hy sinh, về những năm tháng gian khổ nhưng đầy ý nghĩa của tuổi trẻ. Dù đã nhiều năm trôi qua, ông vẫn luôn trân trọng và gìn giữ những kỷ niệm ấy như một phần không thể thiếu của cuộc đời mình.
Qua câu chuyện của ông nội, tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao thế hệ đi trước. Những người lính như ông đã góp phần viết nên những trang sử vẻ vang của dân tộc để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình và hạnh phúc.
Ông nội tôi không phải là một vị anh hùng nổi tiếng, nhưng trong lòng tôi ông luôn là một người anh hùng vĩ đại. Hôm nay, khi ông đã không còn bên cạnh gia đình, những câu chuyện về một thời hoa lửa vẫn luôn sống mãi trong ký ức của tôi. Mỗi lần nhìn lại tấm huân chương và giấy khen mà ông được trao tặng, tôi càng thêm tự hào về người ông của mình.


