Bài viết

ÔNG NỘI TÔI - MỘT CHIẾN SĨ CÁCH MẠNG KHIẾN TÔI LUÔN TỰ HÀO

Đà Nẵng30/11/2025CHI ĐOÀN TRƯỜNG TIỂU HỌC SỐ 1 HÒA TIẾN (xã hòa tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình dựng nước và giữ nước của dân tộc ta, có biết bao con người bình dị mà vĩ đại đã dành trọn tuổi xuân cho độc lập, tự do. Với riêng gia đình tôi, hình ảnh ông nội luôn là niềm tự hào lớn lao – một người chiến sĩ đã đi qua hai cuộc kháng chiến, một cựu chiến binh mẫu mực, trọn đời giữ vững phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ. Dù ông đã mất, những câu chuyện về “thời hoa lửa” mà ông từng trải qua vẫn được bà tôi kể lại cho con cháu, như những trang ký ức không bao giờ phai nhạt.

Ông nội tôi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Yến Nê, Hòa Tiến (trước đây là xã Hòa Thái), nơi có truyền thống cách mạng kiên cường. Thuở trẻ, khi thực dân Pháp mở rộng chiến tranh ra miền Trung, ông đã viết đơn tình nguyện tham gia kháng chiến. Từ đây, tuổi xuân của ông gắn liền với bom đạn, với những nhiệm vụ nguy hiểm mà đầy tự hào. Trong những năm tháng chống Pháp, ông làm nhiệm vụ liên lạc, dẫn đường và bảo vệ cán bộ. Công việc tuy thầm lặng nhưng luôn đặt ông vào tình thế nguy hiểm.

Đất nước chưa kịp yên bình bao lâu lại bước vào cuộc chiến khốc liệt chống Mỹ cứu nước. Ông tiếp tục lên đường, góp mặt trong nhiều chiến dịch quan trọng. Chiến tranh ngày càng ác liệt, nhưng tinh thần của ông chưa bao giờ lay chuyển. Những câu chuyện cha tôi kể lại về ông luôn khiến tôi xúc động: cảnh đồng đội cõng nhau băng qua đạn bom, những đêm trú quân trong rừng mưa gió, hay những giây phút sinh tử khi đối mặt với chất độc hóa học và những trận càn đầy tàn bạo của kẻ thù. Có một khoảng thời gian ông cùng động đội tập kết ra Bắc – đó là một sự kiện lịch sử quan trọng.

Cũng chính trong những năm tháng gian khó ấy, ông gặp bà của tôi – người phụ nữ đã trở thành người bạn đời gắn bó với ông cả cuộc đời. Bà khi đó là nữ văn công của đoàn văn nghệ quân đội, mang tiếng hát và lời ca đến với chiến sĩ ngoài mặt trận. Những đêm bà biểu diễn dưới tiếng pháo rền, những ca khúc trữ tình giữa bạt ngàn bom đạn đã trở thành liều thuốc tinh thần quý giá cho những người lính trẻ. Bà không chỉ phục vụ văn nghệ cho quân đội, bà cũng hoạt động cách mạng với những công việc như đi du kich, liên lạc và nuôi giấu cán bộ. Và trong vẻ đẹp bình dị mà kiên cường của bà, ông tìm thấy một tình yêu lớn, bền vững như chính lòng trung thành với Tổ quốc của mình.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông cùng gia đình trở về quê hương Yến Nê – nơi ông được sinh ra để tiếp tục sinh sống. Ông trở thành cựu chiến binh, sinh hoạt thường xuyên trong Hội Cựu chiến binh xã Hòa Tiến. Tại đây, ông tích cực tham gia các hoạt động phong trào, chia sẻ kinh nghiệm, động viên thế hệ trẻ và luôn gương mẫu trong mọi công việc của thôn xóm. Với ông, cuộc sống thời bình vẫn cần sự cống hiến, trách nhiệm và tinh thần “uống nước nhớ nguồn”.

Những đóng góp của ông trong hai cuộc kháng chiến được Nhà nước ghi nhận bằng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì, hạng Ba cùng nhiều giấy khen, bằng khen khác. Đó là phần thưởng cao quý không chỉ dành cho cá nhân ông mà còn là niềm tự hào của gia đình và quê hương. Tuy nhiên, do di chuyển nơi ở cũng như một số điều kiện khách quan, các giấy khen, bằng khen đã hư hỏng cũng như thất lạc, đó cũng là sự tiếc nuối lớn của gia đình tôi.

Cuộc sống thường nhật của ông sau chiến tranh rất giản dị. Ông thích trồng vài luống rau, chăm mấy giàn hoa trước sân, gặp gỡ đồng đội cũ trong những buổi sinh hoạt hội. Dù tuổi cao, ông vẫn thường ngồi dưới mái hiên nhà, kể cho con cháu nghe về những năm tháng “đi trong lửa đạn”. Mỗi câu chuyện của ông là một bài học sống động về lòng yêu nước, về khát vọng hòa bình và về sự hy sinh thầm lặng mà cao cả. Tôi vẫn nhớ rất rõ, hình ảnh ông uống trà bên chiếc chỏng tre trước hiên nhà và suy tư về một “ thời hoa lửa”. Khi kể về những cuộc chiến tranh và những ngày tháng chiến đấu bên đồng đội, đôi mắt đục ngầu của ông vẫn cháy lên ánh lửa tự hào về một thời chiến đấu vinh quang. Khi đó tôi còn nhỏ nhưng vẫn cảm nhận sâu sắc những nỗi niềm của ông về thời gian ấy.

Khi ông mất vì tuổi già sức yếu, gia đình và bà con làng xóm vô cùng thương tiếc. Áo quan của ông được khoác lên lá cờ tổ quốc như một sự ghi công của ông trong các cuộc kháng chiến và cũng là niềm tự hào của gia đình. Nhưng những ký ức về ông vẫn còn vẹn nguyên, đặc biệt là qua lời kể của bà. Thỉnh thoảng, trong những buổi chiều yên bình, bà lại ngồi nhắc về ông – về dáng người gầy nhưng rắn rỏi, về nụ cười hiền sau những tháng ngày chiến trận, về lòng chung thủy son sắt của hai người đã cùng nhau đi qua những mất mát và gian lao. Những câu chuyện bà kể không chỉ gợi lại hình ảnh ông trong lòng con cháu mà còn như một lời nhắc nhở chúng tôi phải sống xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã hy sinh.

Đối với tôi, ông nội không chỉ là người thân, mà còn là biểu tượng của lòng quả cảm, của phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ. Câu chuyện cuộc đời ông là minh chứng cho tinh thần bất khuất của cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc. Dù ông đã nằm lại với đất mẹ Yến Nê, nhưng những giá trị mà ông để lại – lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm, sự giản dị và nghĩa tình – sẽ còn mãi trong mỗi người con của gia đình tôi, và trong ký ức của quê hương Hòa Tiến anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ÔNG NỘI TÔI - MỘT CHIẾN SĨ CÁCH MẠNG KHIẾN TÔI LUÔN TỰ HÀO | Câu chuyện thời hoa lửa