Bài viết

ÔNG NỘI TÔI VÀ KÍ ỨC TRƯỜNG SƠN - THCSKC

"Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" Ông nội tớ kể lại rằng, năm ấy ông vừa tròn đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, ông và hàng ngàn thanh niên cùng trang lứa đã không ngần ngại "xếp bút nghiên lên đường tranh đấu".

Hưng Yên13/12/2025Nguyễn Thế Tùng Lâm - 8C (Trường THCS Khoái Châu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông bảo: "Ngày đó, khí thế hừng hực lắm cháu ạ. Làng trên xóm dưới, ai được đi bộ đội là vinh dự lớn. Chúng ta ra đi không phải vì căm ghét con người, mà vì yêu thương tấc đất quê hương."

Hành trình hành quân vào Nam là những ngày tháng "nếm mật nằm gai" đúng nghĩa. Đôi chân ông Chính đã mòn gót trên những con đường rừng Trường Sơn hun hút. Có những ngày mưa rừng tầm tã, sốt rét rừng làm người run bần bật, nhưng cứ nghĩ đến miền Nam ruột thịt đang chìm trong khói lửa, đôi chân ông lại như có thêm sức mạnh. Ba lô nặng trĩu trên vai, nhưng lòng người lính trẻ thì nhẹ tênh phơi phới, vừa đi vừa hát vang những bài ca cách mạng.

Trong những câu chuyện ông kể, có một kí ức khiến tớ rùng mình và nể phục nhất. Đó là trận đánh ác liệt tại một cao điểm ở Quảng Trị vào mùa hè đỏ lửa năm 1972.

Khi ấy, bom đạn trút xuống như mưa rào, mặt đất rung chuyển tưởng chừng như muốn vỡ ra. Khói thuốc súng khét lẹt che lấp cả ánh mặt trời. Ông Chính khi ấy là tiểu đội trưởng, được giao nhiệm vụ chốt chặn để bảo vệ đường dây thông tin.

Trong giây phút cam go nhất, một quả pháo nổ ngay sát hầm. Đất đá vùi lấp cả tiểu đội. Ông kể, lúc đó tai ông ù đi, máu chảy xuống mắt cay xè. Nhưng nhìn thấy đồng đội bị thương đang nằm đó, ông đã dùng hết sức bình sinh, bất chấp đạn bắn rát mặt, lao ra kéo người đồng đội ấy vào nơi an toàn. "Lúc ấy, ông không nghĩ đến cái chết, ông chỉ sợ nếu mình gục ngã, ai sẽ bảo vệ anh em, ai sẽ giữ vững trận địa," giọng ông trầm xuống khi nhớ lại. Chính khoảnh khắc dũng cảm ấy đã khắc sâu vào tâm trí tớ hình ảnh một người lính "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Mỗi lần lau chùi tấm huy chương cũ kĩ, ông lại nhìn xa xăm. Ông nói với tớ rằng, chiến tranh không chỉ có bom đạn, mà còn có những "bông hoa lửa" tuyệt đẹp. Đó là tình đồng chí.

Ông kể: "Có củ sắn lùi (nướng) chia đôi, có ngụm nước suối nhường nhau khi cơn khát cháy họng. Có những đêm trăng sáng ở rừng, anh em ngồi bên nhau đọc thư nhà, người này khóc thì người kia dỗ, hẹn nhau ngày độc lập sẽ cùng về thăm quê."

Những người lính như ông Chính đã đi qua cuộc chiến bằng một tâm hồn lạc quan đến lạ kì. Ông bảo, chính niềm tin vào ngày chiến thắng, tin vào một Việt Nam hòa bình đã giúp ông và đồng đội vượt qua những "mưa bom bão đạn". Những vết sẹo trên người ông bây giờ, khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhưng với ông, đó là những tấm huy chương danh giá nhất mà cuộc đời ban tặng.

Nghe chuyện của ông, tớ hiểu rằng bầu trời xanh hòa bình mà tớ đang ngắm nhìn mỗi ngày được đánh đổi bằng máu xương và tuổi trẻ của biết bao thế hệ cha ông như ông nội tớ Nguyễn Văn Chính.

Tớ ước mơ sau này có thể mang câu chuyện hào hùng của lịch sử Việt Nam kể cho bạn bè quốc tế, để thế giới hiểu về một dân tộc yêu chuộng hòa bình nhưng cũng đầy quật cường.

Tớ tự hứa sẽ học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để trở thành một "chiến sĩ" trên mặt trận tri thức. Nếu ông cha đã cầm súng bảo vệ đất nước, thì thế hệ chúng tớ sẽ dùng tri thức để đưa đất nước vươn xa, sánh vai với các cường quốc năm châu như lời Bác Hồ dạy.

Câu chuyện "Thời hoa lửa" của ông nội sẽ mãi là ngọn đuốc soi sáng, nhắc nhở tớ sống xứng đáng với hai chữ "Việt Nam".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ÔNG NỘI TÔI VÀ KÍ ỨC TRƯỜNG SƠN - THCSKC | Câu chuyện thời hoa lửa