ÔNG NỘI VÀ KHÚC CA CHIẾN TRẬN: THỜI HOA LỬA TRÊN ĐẤT NAM CAO
ÔNG NỘI VÀ KHÚC CA CHIẾN TRẬN: THỜI HOA LỬA TRÊN ĐẤT NAM CAO
Mỗi khi lật mở những trang sách Lịch sử lớp 9, lòng em lại bồi hồi khi bắt gặp cụm từ "Thời hoa lửa". Đó không đơn thuần là một cách gọi về chiến tranh, mà là biểu tượng cho một thời kỳ khốc liệt nhưng rực rỡ nhiệt huyết của tuổi trẻ Việt Nam. Đối với em, thời hoa lửa ấy không ở đâu xa xôi, nó nằm ngay trong những vết sẹo trên tay, trong mái tóc bạc phơ và trong những câu chuyện kể đầy hào hùng của ông nội em – người chiến sĩ Nguyễn Thiên Trường.
1. Tiếng gọi của Tổ quốc và hành trình của người lính Kiến Xương
Ông nội em sinh trưởng tại xã Nam Cao, huyện Kiến Xương – vùng đất vốn nổi tiếng với nghề dệt cửi và truyền thống cách mạng kiên cường. Năm 1954 (theo tư liệu gia đình), giữa lúc vận mệnh dân tộc đang đứng trước những khúc quanh sinh tử, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông đã tự nguyện rời xa lũy tre làng để lên đường nhập ngũ.
Em thường hình dung về hình ảnh người thanh niên Nam Cao ngày ấy: vai vác ba lô, chân đi dép lốp, mang theo tình yêu quê lúa và niềm tin sắt đá để vào sinh ra tử. Ông đã đi qua cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, và rồi khi đế quốc Mỹ xâm lược, một lần nữa ông lại khoác lên mình màu áo xanh chiến sĩ, xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước. Cuộc đời ông chính là một bản trường ca trải dài qua hai cuộc kháng chiến vĩ đại nhất của dân tộc, một sự dâng hiến trọn vẹn mà thế hệ chúng em hôm nay khó lòng tưởng tượng hết được.
Mỗi lần ngồi bên hiên nhà, ông lại kể cho em nghe về những cánh rừng Trường Sơn mịt mù khói đạn, về những đêm hành quân không ngủ, lưng thấm đẫm mồ hôi và đôi chân rớm máu vì sương đêm núi rừng. Trong những trang sách như "Một thời hoa lửa" của Đặng Sỹ Ngọc, chiến tranh hiện ra qua những dòng chữ, nhưng qua lời kể của ông, nó hiện ra bằng cả mùi thuốc súng và tiếng gầm vang của đại bác.
Ông kể, có những lúc ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng manh như một sợi tóc, nhưng tình đồng chí, nghĩa đồng đội đã sưởi ấm tất cả. Những người lính trẻ ngày ấy, trong đó có ông, đã biến những gian khổ thành sức mạnh, biến nỗi nhớ quê hương thành động lực để cầm chắc tay súng. Với ông, "Thời hoa lửa" không chỉ có máu và nước mắt, mà còn có cả những nụ cười lạc quan, những bài hát vang lên giữa rừng già bất chấp cái chết đang rình rập.
Bây giờ, ông nội em là một người già hiền từ với nụ cười ấm áp, luôn dành cho con cháu những tình yêu thương vô bờ bến. Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài bình dị ấy là một tâm hồn thép, một người anh hùng đã đi qua dông bão để giữ lấy bình yên cho mảnh đất quê hương.
Đứng ở vị thế của một học sinh lớp 9, đang sống trong hòa bình và sự bao bọc của gia đình, em thấy mình thật bé nhỏ trước sự vĩ đại của ông. Những bài học lịch sử về chiến dịch Điện Biên Phủ hay cuộc Tổng tiến công nổi dậy mùa Xuân 1975 không còn là những con số khô khan, bởi em biết trong những mốc son ấy, có mồ hôi và máu của ông nội mình.
Em cảm thấy vô cùng tự hào khi được mang dòng máu của một người chiến sĩ Nam Cao kiên cường. Sự hy sinh của ông đã dạy cho em bài học lớn về lòng yêu nước: Yêu nước không phải là điều gì cao siêu, mà là sự sẵn sàng có mặt khi Tổ quốc cần, là sự dũng cảm đối mặt với thử thách để bảo vệ những giá trị thiêng liêng của dân tộc.
Thời hoa lửa đã lùi xa, những vết thương trên da thịt ông có thể đã lành theo thời gian, nhưng ký ức về một thời gian khổ mà oai hùng thì vẫn còn mãi. Em tự hứa với bản thân sẽ ra sức học tập, rèn luyện đạo đức tại mái trường Kiến Xương thân yêu, để xứng đáng với những gì ông và đồng đội đã đánh đổi.
Em sẽ viết tiếp câu chuyện của ông bằng trí tuệ và sự tử tế trong thời bình. Với em, ông nội Nguyễn Thiên Trường mãi mãi là "ngọn lửa" sưởi ấm lòng tự hào dân tộc, nhắc nhở em phải sống sao cho thật đẹp, thật ý nghĩa để không phụ lòng người chiến sĩ đã dành trọn thanh xuân cho màu xanh của đất nước.


