Ông nội và những năm tháng “Thời hoa lửa” trên mảnh đất Bắc Giang
Ông nội và những năm tháng “Thời hoa lửa” trên mảnh đất Bắc Giang
Có những người ra đi nhưng tên tuổi và cuộc đời của họ đã kịp tạc vào dáng hình đất nước. Với tôi, ông nội không chỉ là một người thân kính yêu, mà còn là một pho sử sống về một thời kỳ hào hùng nhưng cũng đầy gian khổ của vùng đất Kinh Bắc xưa – thời mà người ta vẫn gọi bằng cái tên đầy kiêu hãnh: Thời hoa lửa.
Mảnh đất quê hương trong khói bom
Bắc Giang những năm tháng ấy không chỉ có màu xanh của vải thiều, của lúa rẫy, mà còn rực lửa bởi những trận càn và những chuyến xe tiếp viện đêm ngày. Ông tôi, khi ấy còn là một chàng trai trẻ với đôi mắt sáng và bầu máu nóng, đã chọn dâng hiến tuổi thanh xuân cho độc lập dân tộc.
Trong những câu chuyện kể ngày trước, ông ít khi nói về những huân chương. Ông thường kể về những đêm hành quân băng rừng Yên Thế, về những bát cơm sẻ nửa với đồng đội bên bờ sông Thương nước chảy đôi dòng. "Thời hoa lửa" trong ký ức của ông là tiếng còi báo động vang vọng khắp các triền đồi, là những lần san lấp hố bom để thông đường cho xe ra tiền tuyến.
Người chiến sĩ giữa đời thường
Chiến tranh đi qua, ông trở về với những vết thương trên da thịt và cả những mảnh đạn còn nằm lại trong ký ức. Nhưng chất lính trong ông chưa bao giờ mất đi. Dù trong gian khó của thời bao cấp hay khi đất nước đổi mới, ông vẫn giữ nguyên sự chính trực, giản dị và tinh thần thép của một người đã đi qua lứa tuổi đẹp nhất giữa lằn ranh sinh tử.
Ông dạy chúng tôi rằng: “Hòa bình hôm nay không chỉ có mồ hôi, mà còn là máu của những người nằm lại.” Sự nghiêm khắc nhưng ấm áp của ông chính là điểm tựa vững chãi nhất cho cả gia đình trên mảnh đất Bắc Giang đầy nắng gió này.
Lời nhắn gửi cho người đã khuất
Giờ đây, khi ông đã về với tổ tiên, về với những đồng đội năm xưa, mảnh đất Bắc Giang vẫn cứ xanh ngắt một màu bình yên. Nhưng mỗi khi nhìn lên bức ảnh cũ màu nâu sồng, thấy gương mặt cương nghị của ông, tôi lại như nghe thấy tiếng hành quân rộn rã, tiếng cười vang giữa hai trận đánh của một thời hoa lửa xa xăm.
Ông đi rồi, nhưng ngọn lửa từ trái tim ông – ngọn lửa của lòng yêu nước và ý chí can trường – sẽ mãi còn cháy trong huyết quản của con cháu.
Tác giả: Cô giáo Nguyễn Thị Ngân


