Ống nứa chắn gió và ngọn đèn dầu nơi hang Thẳm Ké
Đào Thị Thủy Tiên
Tại chiến khu, dầu hỏa là mặt hàng tiếp tế chiến lược cực kỳ khan hiếm, phải chuyển lậu từ vùng tạm chiếm qua nhiều trạm gác gắt gao của địch. Để giải quyết việc làm việc thâu đêm mà không lãng phí tài nguyên và không để lộ ánh sáng ra ngoài cửa hang, Bác đã tự tay chế tạo một dụng cụ chắn gió độc đáo.
Bác chặt một gióng nứa bánh tẻ, dùng dao nhíp khoét một lỗ tròn nhỏ vừa vặn ở thân ống, rồi chụp gióng nứa đó lên trên chiếc đèn dầu hỏa dã chiến tự tạo từ vỏ lon sữa đặc. Khi chong đèn làm việc, luồng sáng chỉ rọi đúng vào trang tài liệu hoặc chiếc máy chữ trước mặt, xung quanh căn hang vẫn chìm trong bóng tối.
Một đêm mưa gió, đồng chí cảnh vệ thấy Bác cặm cụi dưới quầng sáng hẹp, mắt nheo lại vì ánh sáng yếu ớt, liền ngỏ ý muốn thay bằng ngọn đèn măng-xông sáng hơn cho Bác đỡ hại mắt. Bác xua tay, khẽ cười bảo: — "Ngọn đèn này vừa đủ để Bác thấy rõ từng dòng chữ rồi chú ạ. Một giọt dầu ở chiến khu là mồ hôi, xương máu của bao đồng bào tiếp tế từ vùng xuôi lên. Mình tiết kiệm được một giọt dầu cho cách mạng là bớt đi một phần gánh nặng cho dân tộc tộc ta."



