Cựu chiến binh

Ông Phạm Đức An

Phú Thọ03/07/2026Nguyễn Việt Dũng2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Phạm Đức An, sinh năm 1942. Tôi sinh ra trong một gia đình thuần nông, tuổi thơ gắn với những buổi theo mẹ cấy lúa, theo cha đắp bờ giữ nước. Mỗi mùa gặt đến, cả xóm lại giúp nhau từng công việc nhỏ. Chính tình làng nghĩa xóm ấy đã nuôi dưỡng trong tôi tình yêu quê hương từ khi còn rất nhỏ.

Năm 1962, vừa tròn hai mươi tuổi, tôi lên đường nhập ngũ. Trước lúc đi, mẹ gói cho tôi một chiếc bánh chưng nhỏ còn cha lặng lẽ sửa lại quai ba lô đã sờn. Ông không nói nhiều, chỉ dặn: "Đi đâu cũng phải giữ trọn nghĩa tình với đồng đội." Đó là lời dặn tôi luôn ghi nhớ.

Những tháng đầu trong quân đội là khoảng thời gian đầy thử thách. Chúng tôi luyện tập từ sáng sớm đến tối muộn, học cách hành quân, ngụy trang và sinh hoạt theo kỷ luật. Có những hôm mưa rừng xối xả, cả đơn vị vẫn miệt mài luyện tập. Mệt thì mệt thật, nhưng chưa ai từng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.

Điều khiến tôi nhớ nhất là những đêm trực gác. Giữa không gian yên tĩnh của núi rừng, chỉ còn tiếng côn trùng và tiếng gió thổi qua tán lá. Sau mỗi ca trực, anh em lại ngồi bên nhau uống chén nước chè nóng, hỏi thăm sức khỏe và kể vài câu chuyện vui để quên đi mệt mỏi. Những tình cảm giản dị ấy đã gắn kết chúng tôi như anh em một nhà.

Năm 1965, tôi hoàn thành nghĩa vụ trở về quê hương. Tôi tiếp tục lao động sản xuất, tham gia công tác địa phương và luôn giữ tác phong của người lính. Mỗi khi gặp khó khăn trong cuộc sống, tôi lại nhớ đến những năm tháng quân ngũ để tự nhắc mình phải kiên trì và không lùi bước.

Đến hôm nay, điều tôi luôn mong muốn là thế hệ trẻ biết quý trọng hòa bình, chăm chỉ học tập và sống có trách nhiệm. Chỉ cần mỗi người góp một phần công sức của mình thì quê hương sẽ ngày càng phát triển, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn