Cựu chiến binh

Ông Phạm Duy Bốn - Cựu chiến binh làm kinh tế giỏi

Ông Phạm Duy Bốn - Cựu chiến binh làm kinh tế giỏi

Quảng Trị02/04/2026Trương Anh Dũng (Đoàn cơ sở Thuế tỉnh Quảng Trị)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Về xã bán sơn địa Hoa Thủy hôm nay, giữa những vườn cây ăn trái trĩu quả và những trang trại rợp bóng mát, câu chuyện về người cựu chiến binh Phạm Duy Bốn luôn được bà con nhắc đến như một huyền thoại của ý chí vươn lên. Không mang tầm vóc của những chiến công rung chuyển đất trời, hành trình của ông Bốn là một bản trường ca đẫm mồ hôi về sức mạnh của người lính trên một trận tuyến hoàn toàn mới: Trận tuyến chống lại đói nghèo và sự tụt hậu.

Ngày khoác áo lính trở về quê hương, tài sản lớn nhất của ông Bốn là những vết thương chằng chịt rỉ máu mỗi khi trái gió trở trời và một cơ thể không còn lành lặn. Đứng trước mảnh đất Hoa Thủy cằn cỗi, loang lổ hố bom và cái đói giáp hạt chực chờ, nhiều người đã nghĩ đến sự buông xuôi. Nhưng với bản lĩnh của người đã từng vào sinh ra tử, ông Bốn hiểu rằng: Kẻ thù ngày hôm qua là bom đạn ngoại xâm, còn kẻ thù của ngày hôm nay chính là sự cam chịu đói nghèo. Đầu hàng cái nghèo cũng màng tội lỗi lớn như quay lưng lại với Tổ quốc.

Thế là, thay vì cầm súng, người thương binh ấy nắm lấy cán cuốc. Bằng đôi bàn tay không còn nguyên vẹn, ông cặm cụi đào xới, san lấp hố bom, chắt chiu từng gàu nước để thau chua rửa mặn. Mồ hôi trộn lẫn với máu và nước mắt rơi xuống mặt đất khô cằn. "Tàn nhưng không phế", câu nói ấy không phải là một khẩu hiệu suông mà được ông Bốn chứng minh bằng những mô hình kinh tế vườn mẫu xanh tươi, bằng những vụ mùa trĩu hạt. Ông không chỉ làm giàu cho chính mình, mà còn tạo ra của cải vật chất cho xã hội, tận tình dìu dắt đồng đội và bà con lối xóm cùng vươn lên thoát nghèo. Từ một vùng đất chết, Hoa Thủy đã hồi sinh nhờ những con người kiên trung vắt kiệt mồ hôi để kiến thiết quê hương.

Hành trình từ một người lính thương binh trở thành một "chiến sĩ" xuất sắc trên mặt trận kinh tế của ông Phạm Duy Bốn mang đến một thông điệp vô giá cho thế hệ trẻ. Nó định nghĩa lại lòng yêu nước trong thời bình một cách sâu sắc và thực tế nhất: Lòng yêu nước không chỉ là sẵn sàng hy sinh khi có giặc, mà còn là nỗ lực làm giàu chính đáng, tạo ra giá trị thặng dư và đóng góp vào sự vững mạnh của quốc gia.

Đối với lực lượng đoàn viên, thanh niên ngày nay – đặc biệt là những người trẻ đang gánh vác sứ mệnh gác cổng nền kinh tế, trực tiếp quản lý, bồi đắp và bảo vệ nguồn ngân sách nhà nước – bài học từ ông Bốn lại càng trở nên thiết thực. Trận tuyến của thanh niên hôm nay không nằm ở những thửa ruộng rà phá bom mìn, mà nằm ngay trên bàn làm việc, giữa những tập hồ sơ tài chính, những chính sách pháp luật và những con số quyết định đến sự phồn vinh của đất nước.

Nếu ông Bốn đổ mồ hôi để cải tạo đất cằn, thì lớp cán bộ trẻ hôm nay phải dùng trí tuệ, sự tận tụy và lòng liêm chính để "cải tạo" những lỗ hổng kinh tế, kiên quyết chống lại sự thất thoát, gian lận để dòng tiền thuế của nhân dân được thu đúng, thu đủ. Một quốc gia chỉ có thể tự chủ và hùng cường khi có một nền tài chính minh bạch, vững chắc. Mỗi một nghiệp vụ được giải quyết công tâm, mỗi một nỗ lực tuyên truyền, hỗ trợ người dân và doanh nghiệp thực hiện đúng nghĩa vụ với nhà nước, chính là những nhát cuốc bền bỉ tiếp nối công cuộc kiến thiết mà cha anh đã khởi xướng.

Ngọn lửa dấn thân không bao giờ tắt, nó chỉ chuyển từ mặt trận này sang mặt trận khác. Khi những quần chúng ưu tú thấu hiểu được giá trị của sự cống hiến thầm lặng ấy, biến nó thành động lực rèn luyện chuyên môn và đạo đức công vụ, họ đã tự đắp xây cho mình một nền tảng tư tưởng vững vàng. Đó chính là hành trang quý giá nhất để những người trẻ tự tin bước lên, vinh dự được tổ chức tin tưởng kết nạp vào hàng ngũ của Đảng, gánh vác trọng trách xây dựng một Lệ Thủy giàu đẹp và một nền kinh tế quốc gia phồn thịnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn