Ông Phạm Văn Hùng, nguyên cán bộ Đoàn Thanh niên hoạt động tại huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ
Ông Phạm Văn Hùng, nguyên cán bộ Đoàn Thanh niên hoạt động tại huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, là một trong những người từng dành trọn tuổi trẻ cho phong trào thanh niên cách mạng nơi tuyến lửa miền Trung. Ở tuổi ngoài bảy mươi, ông vẫn nhớ rõ từng ngày tháng gian khổ mà đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ năm xưa.
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo bên dòng sông Thạch Hãn, ông Hùng lớn lên trong hoàn cảnh chiến tranh liên miên. Những năm cuối thập niên 1960, Quảng Trị là chiến trường ác liệt, bom đạn trút xuống khắp nơi. Chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, nhiều thanh niên trong làng lần lượt lên đường nhập ngũ, ông quyết định tham gia công tác Đoàn tại địa phương khi mới hai mươi tuổi.
Thời điểm đó, nhiệm vụ của cán bộ Đoàn không chỉ là tuyên truyền, vận động thanh niên tham gia kháng chiến mà còn trực tiếp tổ chức các hoạt động hỗ trợ bộ đội, chăm sóc thương binh và xây dựng cơ sở cách mạng tại địa phương. Ông Hùng thường xuyên đi đến các thôn, xã để vận động thanh niên tham gia lực lượng dân quân, thanh niên xung phong và tiếp tế cho chiến trường.
Ông kể rằng những năm 1971 - 1972 là giai đoạn khó khăn nhất. Quảng Trị trở thành trọng điểm đánh phá dữ dội của địch. Nhiều cuộc họp Đoàn phải tổ chức dưới hầm bí mật hoặc trong rừng để tránh bom đạn. Ban ngày cán bộ Đoàn vừa sản xuất, vừa tham gia đào hầm trú ẩn cho người dân; ban đêm lại bí mật liên lạc với các cơ sở cách mạng.
Có lần, ông Hùng được giao nhiệm vụ dẫn một nhóm thanh niên vận chuyển lương thực vượt qua khu vực gần Thành Cổ Quảng Trị để tiếp tế cho bộ đội. Trên đường đi, đoàn bất ngờ bị pháo kích. Đất đá và khói bom phủ kín cả khu vực. Một số người bị thương nhưng ông vẫn cùng đồng đội cố gắng bảo vệ số hàng và đưa thương binh ra nơi an toàn. “Lúc đó ai cũng sợ, nhưng nghĩ đến bộ đội ngoài mặt trận đang thiếu lương thực thì không ai bỏ cuộc”, ông nhớ lại.
Ngoài công tác hậu cần, ông Hùng còn tham gia vận động thanh niên viết đơn tình nguyện ra trận. Trong những buổi sinh hoạt Đoàn đơn sơ dưới ánh đèn dầu, ông thường kể cho thanh niên nghe về tinh thần yêu nước và trách nhiệm của tuổi trẻ với quê hương. Chính từ những buổi sinh hoạt ấy, nhiều người đã trở thành chiến sĩ, thanh niên xung phong hoặc cán bộ cách mạng.
Chiến tranh kết thúc, ông trở về với cuộc sống đời thường nhưng vẫn gắn bó với công tác thanh niên tại địa phương nhiều năm sau đó. Ông luôn tâm niệm rằng tuổi trẻ hôm nay cần hiểu giá trị của hòa bình và sự hy sinh của thế hệ đi trước.
Giờ đây, căn nhà nhỏ của người cán bộ Đoàn năm xưa vẫn lưu giữ nhiều kỷ vật chiến tranh: chiếc đèn dầu cũ, cuốn sổ ghi danh sách đoàn viên tình nguyện và những lá thư đã úa màu theo thời gian. Đó không chỉ là ký ức riêng của ông mà còn là minh chứng cho một thế hệ thanh niên Quảng Trị đã sống đầy lý tưởng, sẵn sàng cống hiến tuổi xuân cho độc lập dân tộc.
Câu chuyện của ông Phạm Văn Hùng là hình ảnh tiêu biểu của những cán bộ Đoàn trong thời chiến – những người âm thầm góp sức xây dựng phong trào thanh niên cách mạng, tiếp thêm ý chí và niềm tin cho thế hệ trẻ trong những năm tháng gian khổ nhất của đất nước.



