ÔNG PHẠM VĂN KHÁNH – BỨC ẢNH ĐỒNG ĐỘI
Trong chiếc hộp gỗ cũ của ông Khánh có một tấm ảnh tập thể.
Tấm ảnh đã bạc màu.
Ông biết tên gần như tất cả những người trong ảnh.
Mỗi khi có dịp giao lưu với thanh niên, ông lại mang tấm ảnh ra.
Ông chỉ từng người và kể:
“Đây là anh A, đây là anh B...”
Có người đã trở về quê. Có người chuyển công tác. Có người đã hy sinh.
Ông kể rất chậm, như sợ bỏ quên một cái tên nào đó.
Một đoàn viên hỏi:
“Bác có nhớ hết không?”
Ông cười:
“Những người đã cùng mình sống, cùng mình vượt qua khó khăn thì khó quên lắm cháu ạ.”
Ông luôn nhắc các đoàn viên rằng:
“Các cháu hôm nay hãy biết trân trọng những người đang ở bên mình. Đừng để đến khi mất đi mới thấy tiếc nuối.”


