Cựu chiến binh

Ông Phạm Văn Lâm

Phú Thọ03/07/2026Nguyễn Việt Dũng3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Phạm Văn Lâm, sinh năm 1949. Quê tôi là một vùng bán sơn địa, nơi cuộc sống của người dân chủ yếu dựa vào mấy sào ruộng và những đồi chè xanh ngắt. Tuổi thơ của tôi lớn lên trong những câu chuyện về lòng yêu nước mà ông nội thường kể mỗi tối. Chính những câu chuyện ấy đã nuôi dưỡng trong tôi ước mơ được khoác lên mình màu áo lính.

Năm 1969, khi vừa tròn hai mươi tuổi, tôi tình nguyện nhập ngũ. Ngày rời quê, mẹ gói cho tôi một túi lạc rang và dặn rằng dù ở đâu cũng phải sống trung thực, yêu thương đồng đội. Tôi mang theo lời dặn ấy như một hành trang quý giá.

Những năm tháng quân ngũ dạy tôi biết thế nào là sự hy sinh và trách nhiệm. Ban ngày huấn luyện, ban đêm hành quân, có những hôm chỉ được chợp mắt vài tiếng. Nhưng điều làm tôi nhớ nhất không phải là những ngày vất vả ấy, mà là tình cảm giữa những người lính. Chúng tôi coi nhau như anh em ruột, cùng chia nhau từng bát cơm, từng ngụm nước và động viên nhau mỗi khi nhớ nhà.

Có lần, đơn vị đang nghỉ chân thì một đồng chí nhận được thư báo tin cha mất. Anh lặng người đi, nước mắt cứ chảy mà không nói nên lời. Cả đơn vị ngồi bên cạnh, không ai biết an ủi thế nào ngoài việc nắm chặt lấy vai anh. Chiến tranh là vậy, có những nỗi đau phải giấu trong lòng để tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.

Điều khiến tôi hạnh phúc nhất là ngày nghe tin đất nước hoàn toàn thống nhất. Tất cả anh em ôm chầm lấy nhau, có người cười, có người khóc. Chúng tôi hiểu rằng bao năm gian khổ cuối cùng cũng đã đổi lấy hòa bình cho dân tộc.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương, tôi tiếp tục lao động sản xuất, xây dựng gia đình. Đến hôm nay, mỗi khi nhìn con cháu vui đùa trong cuộc sống thanh bình, tôi lại thấy những năm tháng tuổi trẻ của mình thật đáng giá.

Tôi chỉ mong thế hệ trẻ luôn biết ơn lịch sử, sống có trách nhiệm và không ngừng cống hiến. Hòa bình hôm nay là nền tảng để các cháu thực hiện những ước mơ lớn hơn mà thế hệ chúng tôi ngày ấy chưa có điều kiện làm được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn