Cựu chiến binh

ông Phạm Văn Quang

Phú Thọ14/01/2026Nguyễn Việt Dũng2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phạm Văn Quang, sinh năm 1965.
Năm 1979, khi đất nước vừa liền một dải, khi vết thương chiến tranh chưa kịp lành, biên cương Tổ quốc lại vang lên tiếng súng. Khi ấy, tôi mới 14 tuổi, còn quá trẻ để ra trận, nhưng hình ảnh những đoàn quân lên đường, những người anh, người chú khoác ba lô ra biên giới đã in sâu vào tâm trí tôi, nuôi dưỡng trong lòng một ý chí rất rõ ràng: lớn lên, tôi sẽ đi lính.

Đến năm 1986, khi vừa tròn 21 tuổi, tôi chính thức nhập ngũ.
Khoảnh khắc chia tay gia đình, bước qua cổng đơn vị, tôi hiểu rằng mình đã trưởng thành – không phải bằng tuổi tác, mà bằng trách nhiệm với Tổ quốc.

Những năm tháng quân ngũ không hào nhoáng, không ồn ào. Đó là những buổi huấn luyện dưới nắng gắt, những đêm gác dài trong im lặng, là mồ hôi ướt đẫm áo lính và kỷ luật thép rèn nên bản lĩnh con người. Tôi học được cách sống vì tập thể, biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng, biết thế nào là tình đồng chí – thứ tình cảm được thử thách qua gian khó.

Tôi xuất ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo trong mình không chỉ là kỷ niệm, mà là một nền tảng để làm người. Quân đội đã dạy tôi sự kiên cường, quê hương dạy tôi lòng biết ơn, còn Tổ quốc dạy tôi một điều thiêng liêng: Hòa bình phải được giữ gìn bằng trách nhiệm của mỗi công dân.

Hôm nay, khi nhìn lại chặng đường đã qua, tôi không kể câu chuyện này để nói về mình, mà để nhắc rằng:
👉 Có những thế hệ đã sẵn sàng gác lại tuổi trẻ để đất nước được yên bình
👉 Có những năm tháng gian lao đã tạo nên giá trị của hôm nay

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn