Ông Phan Đình Long
Năm 1972, khi chiến trường Quảng Trị rực lửa, ông Long là người lính đặc công quả cảm, chuyên thực hiện các nhiệm vụ luồn sâu, đánh hiểm vào các căn cứ của địch. Trong một trận đánh vào kho tàng tại cảng Cửa Việt, dù bị thương nặng ở vai bởi mảnh đạn pháo, ông vẫn kiên cường bám trụ, dùng chính bộ quân phục của mình băng bó vết thương cho đồng đội, đồng thời chỉ huy tiểu đội hoàn thành mục tiêu, cắt đứt tuyến tiếp vận chiến lược của đối phương.
Sau ngày đất nước trọn niềm vui, ông Long trở về với đời thường cùng thương tật hạng 3/4. Những năm tháng hậu chiến, cuộc sống tại vùng đồi núi Quảng Trị đối mặt với muôn vàn khó khăn: đất bạc màu, bom mìn còn sót lại và cái nghèo bủa vây. Không cam chịu, ông Long đã quyết định "tái vũ trang" bằng cuốc, xẻng và cây giống.
Ông là một trong những người đầu tiên dám đi đầu trong mô hình chuyển đổi cây trồng tại địa phương. Ông tự tay rà phá, làm sạch một vùng đất rộng gần 3 héc-ta, tỉ mỉ cải tạo tầng đất để trồng cây Keo lai và cây ăn trái. Không chỉ vậy, ông còn vận động các gia đình cựu chiến binh khác trong thôn cùng hợp tác, hình thành nên "Tổ hợp tác trồng rừng cựu chiến binh".
Câu chuyện của ông không chỉ dừng lại ở việc làm kinh tế. Khi địa phương triển khai các dự án quy hoạch rừng, ông là người cung cấp những tọa độ chính xác – những vị trí mà ông và đồng đội từng vượt qua trong chiến tranh – giúp đơn vị thi công tránh được những khu vực có nguy cơ cao về vật liệu nổ còn sót lại. Ông tâm niệm: "Ngày xưa tôi đi làm nhiệm vụ để giành lấy độc lập, nay tôi làm nhiệm vụ để đảm bảo bình yên cho những người trồng rừng."
Ở tuổi 75, mái tóc ông đã bạc trắng, vết thương trên vai vẫn đau mỗi khi trái gió trở trời, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng rực mỗi khi nhìn về phía những tán rừng xanh ngát do chính tay mình chăm sóc. Ông Long là hiện thân của tinh thần đặc công: "Mưu trí, dũng cảm, đánh hiểm, thắng lớn" – không chỉ trên chiến trường mà còn trong công cuộc chinh phục thiên nhiên, xây dựng quê hương giàu đẹp.


