Ông Phan Văn Dũng
Tôi tên là Phan Văn Dũng, sinh năm 1944. Tuổi thơ tôi gắn với tiếng sáo diều và những buổi theo mẹ gánh lúa từ đồng về. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, gia đình tôi luôn đầm ấm và tràn đầy tình yêu thương.
Năm 1964, tôi lên đường nhập ngũ. Hành trang mang theo chỉ có vài bộ quần áo, chiếc bi đông nước và tấm ảnh chụp cả gia đình. Mỗi lần nhớ nhà, tôi lại lấy tấm ảnh ra ngắm, như được tiếp thêm sức mạnh.
Điều tôi nhớ nhất là những lần nhận thư từ quê. Mỗi lá thư đều được đọc đi đọc lại nhiều lần. Có hôm cả tiểu đội chỉ có một lá thư gửi đến, nhưng tất cả đều ngồi nghe rất chăm chú. Những câu chuyện về mùa lúa, về đàn gà mới nở hay lời hỏi thăm của hàng xóm khiến chúng tôi cảm thấy quê hương như đang ở rất gần.
Trong quân ngũ, chúng tôi luôn nhắc nhau phải giữ gìn kỷ luật. Người đi trước chỉ bảo người đi sau từng việc nhỏ. Chính sự đoàn kết ấy đã giúp đơn vị hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao.
Năm 1967, tôi trở về quê hương. Sau bao năm xa nhà, điều làm tôi xúc động nhất là vẫn còn được ngồi ăn bữa cơm với cha mẹ trong căn bếp cũ. Hạnh phúc đôi khi chỉ giản dị như vậy.
Tôi luôn dặn con cháu rằng hãy sống biết yêu thương và biết ơn. Khi biết trân trọng quá khứ, chúng ta sẽ có thêm động lực để xây dựng tương lai tốt đẹp hơn.



