Cựu chiến binh

Ông Phan Văn Hoanh – Ngọn đèn không tắt giữa dòng ký ức

Từ những năm tháng băng qua lửa đạn với niềm tin sắt son vào ngày đất nước thống nhất, ông Phan Văn Hoanh đã trở về quê hương mang theo phẩm chất cao đẹp của người lính. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, ngọn lửa yêu nước và tinh thần cống hiến trong ông vẫn luôn rực sáng, trở thành nguồn động viên cho thế hệ trẻ hôm nay.

Đồng Tháp04/08/2026xã Tân Hòa (Xã Tân Hòa)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ký ức không nằm trong những trang sách, mà được khắc sâu trong trái tim của những người đã từng đi qua chiến tranh. Với ông Phan Văn Hoanh, sinh năm 1959, ngụ ấp Ruộng Cạn, xã Tân Hòa, cựu chiến binh thuộc diện chính sách theo Quyết định 62/2011/QĐ-TTg, ký ức ấy giống như một ngọn đèn âm thầm cháy mãi, soi sáng từng chặng đường của cuộc đời.

Thuở thanh xuân, khi Tổ quốc cần, ông khoác ba lô lên đường. Phía trước là những cánh rừng hun hút, những cung đường ngập bùn, những trận mưa rừng xối xả và cả những trận bom làm rung chuyển núi rừng. Có những đêm, ánh sáng duy nhất giữa màn đêm không phải là ánh trăng, mà là những vệt pháo sáng xé ngang bầu trời. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, người lính trẻ vẫn giữ vững niềm tin rằng ngày hòa bình nhất định sẽ đến.

Điều còn đọng lại sâu sắc nhất trong ông không phải là tiếng súng, mà là nghĩa tình đồng đội. Họ cùng nhau vượt qua đói khát, san sẻ từng hớp nước, từng tấm tăng che mưa và cùng động viên nhau bước tiếp khi gian khó tưởng chừng không thể vượt qua. Chính tình đồng chí, đồng đội đã trở thành điểm tựa để mỗi người lính biến gian khổ thành sức mạnh, biến hiểm nguy thành ý chí kiên cường.

Ngày trở về quê hương, ông Phan Văn Hoanh không mang theo những lời kể về chiến công của riêng mình. Ông chọn cuộc sống bình dị giữa xóm làng Ruộng Cạn, cần cù lao động, chăm lo gia đình và sống chan hòa với bà con. Trong từng việc làm hằng ngày, người ta vẫn thấy ở ông sự mộc mạc, kỷ luật và trách nhiệm của một người lính Cụ Hồ.

Mỗi khi có dịp gặp gỡ thanh niên địa phương, ông luôn nhắc về giá trị của hòa bình bằng giọng nói chậm rãi nhưng đầy cảm xúc. Ông bảo rằng chiến tranh đã dạy ông biết quý từng bữa cơm no, từng mùa lúa chín và từng tiếng cười trẻ nhỏ. Những điều tưởng như bình dị ấy lại là ước mơ lớn nhất của biết bao người lính năm xưa.

Thời gian có thể làm mái tóc bạc đi, nhưng không thể làm phai mờ lý tưởng của người chiến sĩ. Ông Phan Văn Hoanh vẫn như một ngọn đèn lặng lẽ giữa đời thường, không rực rỡ nhưng đủ sức sưởi ấm và soi đường cho những người đi sau bằng chính cuộc đời giản dị, nghĩa tình và đầy trách nhiệm của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ông Phan Văn Hoanh – Ngọn đèn không tắt giữa dòng ký ức | Câu chuyện thời hoa lửa