Ông Phùng Đức Hồng – Người lính năm xưa
CÂU CHUYỆN: “THỜI HOA LỬA”
Ông Phùng Đức Hồng – Người lính năm xưa
Dưới bầu trời quê hương Tân Trịnh của huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Tuyên (cũ), có một chàng thanh niên dân tộc Tày mang trong tim ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ, tạm biệt gia đình và xóm làng để lên đường nhập ngũ. Hành trang của anh là niềm tự hào, là khát vọng cống hiến cho Tổ quốc, khi chính thức bước vào những ngày huấn luyện đầu tiên tại Sư đoàn 314, huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Tuyên (cũ). Từ giây phút ấy, anh bắt đầu hành trình rèn luyện, trưởng thành trong màu áo xanh người lính.
Tháng 12 năm 1980, trong không khí sục sôi của những năm tháng “thời hoa lửa”, người thanh niên Phùng Đức Hồng, khi ấy vừa tròn 21 tuổi, đã gác lại những ước mơ riêng, khoác ba lô lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Anh được tham gia huấn luyện tại Sư đoàn 314 – nơi rèn giũa ý chí, kỷ luật và bản lĩnh của những người lính trẻ. Những ngày đầu quân ngũ là chuỗi ngày gian khổ nhưng đầy tự hào, với thao trường nắng gió, những bước hành quân dài và những bài huấn luyện khắc nghiệt, hun đúc trong anh tinh thần kiên cường và lòng trung thành tuyệt đối với nhiệm vụ được giao.
Sau thời gian huấn luyện, người lính trẻ Phùng Đức Hồng tiếp tục được điều động lên đơn vị 313, đóng quân tại xã Phương Độ, huyện Vị Xuyên- tỉnh Hà Giang (cũ). Nơi đây giữa núi rừng biên cương, anh cùng đồng đội vừa học tập, rèn luyện, vừa sẵn sàng chiến đấu, đối mặt với muôn vàn khó khăn, thiếu thốn. Chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” được hun đúc mạnh mẽ, làm sáng lên hình ảnh người lính thời bình mà không bình yên, sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Đến tháng 4/1981 Đơn vị anh được chuyển lên ngã ba Lao Chải, xã lao Chải, huyện vị Xuyên, tỉnh Hà Giang (cũ) để bảo vệ biên giới.
Đến tháng 8 năm 1984, khi chiến sự tại khu vực ngã ba Thanh Thủy trở nên ác liệt, quân địch đánh phá dữ dội, người lính Phùng Đức Hồng lại một lần nữa xung phong lên tuyến đầu, chi viện cho đơn vị bạn theo mệnh lệnh cấp trên. Năm ấy, anh cùng đồng đội đóng quân tại Đồi Đài – ngã ba Thanh Thủy, nơi được xem là điểm nóng. Giữa mưa rừng, sương núi và sự khốc liệt của chiến tranh, người lính trẻ vẫn kiên cường bám trụ, giữ vững trận địa, sát cánh cùng đồng đội bảo vệ từng tấc đất biên cương của Tổ quốc.
Đến tháng 3 năm 1985, trong một trận chiến ác liệt, người lính ấy đã bị thương khi đang làm nhiệm vụ chiến đấu. Khi ấy, Phùng Đức Hồng vừa tròn 26 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của đời người. Vết thương chiến tranh không chỉ in hằn trên cơ thể, mà còn trở thành minh chứng sống động cho một thời tuổi trẻ dấn thân, hy sinh thầm lặng vì độc lập, chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Hình ảnh người lính năm xưa nơi Đồi Đài, ngã ba Thanh Thủy mãi là biểu tượng sáng ngời của lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và ý chí kiên trung của anh bộ đội Cụ Hồ trong những năm tháng không thể nào quên.
Sau trận chiến ấy, người lính Phùng Đức Hồng được đồng đội đưa ra tuyến sau, về điều trị và dưỡng thương tại Bệnh viện Chiến Ba, Vĩnh Tuy, tỉnh Hà Tuyên (cũ). Dù phải rời xa chiến hào, trái tim người lính vẫn luôn hướng về đơn vị, về đồng đội nơi tuyến đầu. Sự kiên cường trong điều trị, tinh thần lạc quan và ý chí vượt lên thương tật của anh đã khép lại một chặng đường “thời hoa lửa” rực sáng niềm tin, lòng quả cảm và sự hy sinh thầm lặng của người lính Cụ Hồ.
Nhờ sự chăm sóc tận tình của đội ngũ y Bác sĩ và bằng ý chí kiên cường của người lính Cụ Hồ, anh dần hồi phục sức khỏe, rồi được trở về quê nhà thôn Minh Lập, xã Quang Minh, huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang (cũ), tiếp tục cuộc sống đời thường.
Trong không gian ấm áp, nghĩa tình, ông lặng lẽ ngồi lại, kể cho các em Đội viên nghe những trang hồi ức được ghi chép trong cuốn sách dày gần nghìn trang – đó là câu chuyện của một thời hoa lửa, của đồng đội, của lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng. Những lời kể chân thật, xúc động ấy đã gieo vào lòng các em niềm tự hào, lòng biết ơn sâu sắc và tình yêu quê hương, đất nước, để ngọn lửa truyền thống tiếp tục được thắp sáng qua các thế hệ hôm nay. Từ những câu chuyện ấy và lòng quả cảm mà ông Phùng Đức Hồng kể lại, thế hệ học sinh hôm nay lại càng thêm thấu hiểu giá trị của hòa bình hôm nay. Để đền đáp công ơn những người có công với cách mạng, các em học sinh nguyện ra sức chăm ngoan, học tập tốt, rèn luyện đạo đức, thực hiện tốt 5 điều Bác Hồ dạy, kính trọng thầy cô, yêu thương bạn bè. Bên cạnh đó, các em tích cực tham gia các hoạt động “Đền ơn đáp nghĩa”, thăm hỏi, tri ân thương binh, liệt sĩ, gia đình có công với cách mạng, giữ gìn và phát huy truyền thống “Uống nước nhớ nguồn” của quê hương.
Bằng những việc làm nhỏ bé nhưng thiết thực hôm nay, các thế hệ măng non sẽ tiếp tục viết tiếp trang sử tự hào của cha anh, biến lòng biết ơn thành động lực phấn đấu, để mai này trở thành những công dân có ích, góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của những người lính như ông Phùng Đức Hồng./.



