ÔNG PHÙNG XUÂN THI
Ông Phùng Xuân Thi, sinh năm 1933, quê quán ở Xã Hà Thượng ,Tỉnh Thái Nguyên – một vùng quê giàu truyền thống cách mạng và thấm đẫm tinh thần yêu nước. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn nhiều gian khổ, chiến tranh, đói nghèo. Chính hoàn cảnh lịch sử ấy đã hun đúc trong ông lòng yêu nước sâu sắc và ý chí sẵn sàng cống hiến cho tổ quốc
Năm 1960, ông nhập ngũ lần thứ 2, mang theo niềm tin, trách nhiệm và quyết tâm của người con đất Việt. Trong quân ngũ, ông được giao nhiệm vụ làm cơ yếu, dịch mật mã-một công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng .Không trực tiếp cầm súng nơi chiến trường ác liệt,xong ông hiểu rằng từng con chữ, từng bản mật mã mình xử lý đều liên quan đến sự an toàn của đồng đội và sự thành bại của nhiệm vụ. Công việc đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, tinh thần kỷ luật cao và lòng trung thành không gì lay chuyển.
Những năm tháng ấy, lịch sử với ông không chỉ là sự kiện lớn lao được ghi trong sách vở, mà là những đêm dài thao thức bên bàn làm việc, là cảm giác căng thẳng khi giải mã mệnh lệnh khẩn, là nỗi lo lắng âm thầm cho đồng đội ngoài mặt trận. Ông từng cảm nhận rõ ràng sự khốc liệt của chiến tranh qua từng dòng tin, từng kí hiệu bí mật, và cũng từ đó thấm thía giá trị của hòa bình, độc lập mà dân tộc đang phải đánh đổi bằng bao hi sinh.
Hình ảnh ông Phùng Xuân Thi
Khi nhập ngũ, ông Phùng Xuân Thi có thân hình gầy gò, chỉ nặng vỏn vẹn 40kg, nhưng trong con người nhỏ bé ấy lại chứa đựng một ý chí kiên cường và tinh thần chịu đựng phi thường. Chiến tranh khốc liệt, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, những đợt làm việc căng thẳng kéo dài cùng hiểm nguy luôn rình rập đã bào mòn sức khỏe của ông từng ngày. Đến khi ông không may bị bom đánh xuống hầm trú ẩn thì ông đã bị thương nặng buộc ông phải ra Bắc điều trị, khi đó cân nặng của ông chỉ còn 36kg. Khoảng thời gian ấy là minh chứng rõ nét cho sự tàn khốc của chiến tranh và những hi sinh thầm lặng mà ông đã trải qua. Dù mang trên mình thương tích và bệnh tật, ông vẫn luôn giữ vững niềm tin vào ngày đất nước yên bình, coi những mất mát của bản thân là cái giá cần thiết cho độc lập, tự do của dân tộc.
Hình ảnh chiếc mũ lịch sử của ông
Khi nhìn lại lịch sử ngày xưa, trong lòng ông Phùng Xuân Thi luôn đan xen nhiều cảm xúc: Tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé cho đất nước, xúc động khi nhớ về những đồng chí đã không còn, và trân trọng những tháng ngày gian khó nhưng đầy ý nghĩa của tuổi trẻ. Với ông, lịch sử không hề xa vời, mà sống động, gần gũi, được viết nên từ chính mồ hôi, trí tuệ và lòng yêu nước của những con người bình dị như ông.
Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, ông vẫn luôn coi quá khứ ấy là một phần thiêng liêng của cuộc đời mình. Những ký ức lịch sử không chỉ nhắc ông nhớ về trách nhiệm của thế hệ đi trước, mà còn là lời nhắn gửi âm thầm tới thế hệ sau: hãy biết trân trọng hòa bình, giữ gìn độc lập và sống xứng đáng với những hy sinh của cha ông.



