Ông Phùng Xuân Tung - những năm tháng nơi tuyến đầu
Có những con người khi nhắc lại tuổi trẻ của mình không nhớ nhiều về những điều đã nhận được, mà nhớ về những gì mình đã cống hiến. Với họ, những năm tháng trong quân ngũ không chỉ là một chặng đường của cuộc đời, mà còn là ký ức về trách nhiệm, tình đồng đội và những ngày tháng không thể nào quên.
Ông Phùng Xuân Tung, sinh năm 1963, quê ở thôn Tín Kéo, xã Yên Lập, tỉnh Tuyên Quang, là một trong những người đã từng khoác trên mình màu xanh áo lính, trải qua những năm tháng rèn luyện và chiến đấu trong quân đội.
Sinh ra và lớn lên trên quê hương miền núi Tuyên Quang, ông Tung trưởng thành trong thời kỳ đất nước còn nhiều khó khăn. Cũng như nhiều thanh niên cùng thế hệ, ông sớm ý thức được trách nhiệm của mình đối với quê hương, đất nước.
Năm 1976, khi còn rất trẻ, ông lên đường nhập ngũ, bắt đầu cuộc sống của một người lính. Rời xa gia đình, xa bản làng thân thuộc, ông bước vào môi trường quân đội với nhiều bỡ ngỡ nhưng cũng đầy tự hào.
Sau khi nhập ngũ, ông được biên chế vào Đại đội 11, Tiểu đoàn 6A, Trung đoàn 121, Sư đoàn 345, Quân khu 2, đảm nhiệm nhiệm vụ của một người lính bộ binh.
Những ngày tháng trong quân đội đã rèn luyện cho ông từ tác phong, kỷ luật đến ý chí và bản lĩnh của người chiến sĩ. Môi trường quân ngũ đòi hỏi mỗi người phải luôn cố gắng, biết vượt qua khó khăn và đặt nhiệm vụ chung lên trên bản thân mình.
Là một người lính bộ binh, ông cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ chiến đấu. Đối với những người lính năm ấy, mỗi nhiệm vụ được giao đều mang theo trách nhiệm lớn lao. Giữa những hoàn cảnh khó khăn, người lính luôn phải giữ vững tinh thần, đoàn kết cùng đồng đội và sẵn sàng hoàn thành nhiệm vụ.
Những năm tháng chiến đấu đã để lại trong ông nhiều ký ức sâu sắc. Đó là những ngày cùng đồng đội chia sẻ gian khổ, cùng nhau vượt qua thử thách, cùng động viên nhau trong những lúc khó khăn nhất.
Trong ký ức của ông Tung, điều quý giá nhất sau những năm tháng quân ngũ không chỉ là những bài huấn luyện hay những nhiệm vụ đã hoàn thành, mà còn là tình cảm đồng đội. Những người lính đến từ nhiều quê hương khác nhau, khi cùng đứng trong một đơn vị đều trở thành những người anh em, cùng chung một mục tiêu và cùng sát cánh bên nhau.
Đời lính có những gian khổ riêng, nhưng cũng có những niềm vui giản dị. Đó là tình đồng chí, là sự sẻ chia, là niềm tin dành cho nhau trong những lúc thử thách nhất.
Nhiều năm đã trôi qua, người thanh niên Tín Kéo năm nào nay đã đi qua nhiều chặng đường của cuộc đời. Nhưng những ký ức về Đại đội 11, Tiểu đoàn 6A, Trung đoàn 121, Sư đoàn 345, Quân khu 2 và những người đồng đội năm xưa vẫn luôn là một phần không thể phai mờ.
Sau những năm tháng thực hiện nhiệm vụ, ông trở về với cuộc sống đời thường, tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và đóng góp cho quê hương.
Nhìn lại quãng đường đã đi qua, ông luôn tự hào vì tuổi trẻ của mình đã được sống trong môi trường quân đội, được rèn luyện, được cống hiến và góp một phần sức lực nhỏ bé vào nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Khi kể lại câu chuyện của mình cho con cháu, ông muốn nhắn nhủ rằng: mỗi thế hệ đều có trách nhiệm với quê hương theo cách riêng của mình. Thế hệ của ông đã đi qua những năm tháng khó khăn bằng lòng dũng cảm, ý chí và tinh thần trách nhiệm. Thế hệ hôm nay cần tiếp tục cố gắng học tập, lao động, xây dựng quê hương ngày càng phát triển.
Câu chuyện của ông Phùng Xuân Tung – người con thôn Tín Kéo, xã Yên Lập, tỉnh Tuyên Quang là câu chuyện của một người lính bình dị nhưng đáng tự hào.



