Ông Sáu anh trai liệt sĩ Hoàng Văn Tình
Ông Sáu có người em trai là liệt sĩ Hoàng Văn Tình, nhập ngũ năm 1971 khi vừa tròn 20 tuổi. Khi ấy, chiến trường miền Trung, đặc biệt là khu vực dọc tuyến Trường Sơn và các vùng ven sông Gianh, đang diễn ra vô cùng ác liệt. Thanh niên trong làng lần lượt lên đường, trong đó Tình là người tình nguyện sớm nhất trong gia đình.
Ngày tiễn em đi, ông Sáu vẫn nhớ rõ hình ảnh Tình khoác ba lô, đứng bên hiên nhà nhìn mẹ rất lâu rồi chỉ nói: “Em đi rồi sẽ về.” Nhưng chiến tranh khi ấy không cho phép những lời hẹn ước được trọn vẹn. Sau khi nhập ngũ, Tình được biên chế vào đơn vị công binh, làm nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom trên tuyến vận tải chi viện.
Trong những năm 1971–1972, không quân Mỹ tăng cường đánh phá ác liệt khu vực Quảng Bình. Những trận bom rải thảm diễn ra liên tục, nhiều tuyến đường bị chia cắt, công việc của lực lượng công binh trở nên vô cùng nguy hiểm. Theo lời đồng đội, trong một lần làm nhiệm vụ khắc phục đoạn đường bị đánh phá gần khu vực sông Gianh, đơn vị của Tình đã trúng bom. Anh cùng nhiều đồng đội đã hy sinh khi đang cố gắng giữ thông tuyến đường vận chuyển.
Tin báo tử gửi về khiến gia đình ông Sáu như rơi vào khoảng trống. Người mẹ già ngã quỵ, còn ông Sáu khi đó phải thay cha mẹ gánh vác gia đình, vừa làm ruộng vừa chăm sóc các em nhỏ. Nỗi đau mất em không chỉ là sự trống vắng trong gia đình, mà còn là ký ức luôn ám ảnh trong suốt nhiều năm sau chiến tranh.
Sau ngày đất nước thống nhất, gia đình nhiều lần đi tìm thông tin về nơi em trai nằm lại nhưng không có kết quả cụ thể. Mãi đến sau này, khi công tác quy tập hài cốt liệt sĩ được triển khai rộng rãi, hài cốt của liệt sĩ Hoàng Văn Tình mới được xác định và đưa về nghĩa trang liệt sĩ của tỉnh. Ngày đón em về, ông Sáu lặng lẽ đứng rất lâu trước phần mộ, tay run run đặt lên đó nắm đất quê nhà.
Giờ đây, ông Sáu đã già, sống trong căn nhà nhỏ tại quê hương. Mỗi dịp Ngày Thương binh Liệt sĩ, ông lại ra nghĩa trang thắp hương cho em trai và những đồng đội của anh. Ông thường kể lại câu chuyện của Tình cho con cháu nghe, không phải để khơi lại nỗi đau, mà để nhắc nhở về sự hy sinh của một thế hệ đã đi qua chiến tranh.
Câu chuyện của ông Hoàng Văn Sáu là hình ảnh tiêu biểu của những thân nhân liệt sĩ ở Quảng Bình – những người lặng lẽ mang trong mình nỗi đau mất mát, nhưng vẫn kiên cường sống tiếp và gìn giữ ký ức về những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.



