Ông Sáu Đen – Tiếng Búa Thợ Mộc Và Rãnh Xích Xe Tăng
Nằm sâu trong một con hẻm nhỏ phường Long Châu, xưởng mộc của ông Sáu Đen lúc nào cũng ngập trong mùi ngai ngái của mùn cưa và tiếng bào gỗ rẹt rẹt nghe rất vui tai. Ông Sáu năm nay sáu mươi tám tuổi, nước da ngăm đen bóng nhẫy mồ hôi, hai cánh tay cuồn cuộn cơ bắp đang tì sức đẩy chiếc bào gỗ trên tấm phản làm bằng gỗ gõ đỏ. Mọi thao tác của ông đều chậm rãi, chính xác đến từng milimet. Sự cẩn trọng ấy không chỉ đúc kết từ ba mươi năm làm nghề thợ mộc, mà còn là bản năng sinh tồn in hằn từ những năm tháng ông cầm lái chiếc xe tăng T-54 thuộc lữ đoàn thiết giáp trên chiến trường Campuchia những năm đầu thập niên 80.
"Làm thợ mộc, một nhát bào sai có thể bỏ đi cả tấm phản. Còn lái xe tăng ngày đó, một cú bẻ lái trượt xích là đổi bằng sinh mạng của cả kíp xe," ông Sáu dừng tay bào, với lấy cái khăn rằn lau vội những giọt mồ hôi đang lăn dài trên trán. Trong ký ức của người lính già, không gian bên trong chiếc xe tăng giữa mùa khô Campuchia nóng như một chiếc lò thiêu khổng lồ. Mùi dầu mỡ, mùi mồ hôi đọng lại thành từng lớp màng đắng ngắt. Có những trận đánh giải cứu đồng đội ở ngoại ô Phnom Penh, xe trúng đạn B41 của địch, người trưởng xe ngồi ngay cạnh ông hy sinh ngay tại chỗ, máu nhuộm đỏ cả vô lăng lái. Ông đã gạt nước mắt, nghiến răng đạp ga húc tung đội hình địch để mở đường máu. Rời quân ngũ, người lính xe tăng cất kỹ tấm áo trấn thủ, học nghề mộc để tự tay đóng những chiếc giường, cái tủ cho xóm giềng. Với ông Sáu Đen, việc mỗi ngày được hít căng lồng ngực mùi gỗ mới thơm lừng thay vì mùi khét của sắt thép cháy sém, là một đặc ân lớn lao của cuộc sống hòa bình.



