Ông Sáu Mài Dao – Tiếng Đá Bùn Và Lưỡi Lê Lạnh Ngắt
Tiếng "xoèn xoẹt" nhịp nhàng phát ra từ góc chợ xép mỗi buổi sáng sớm luôn thuộc về ông Sáu (72 tuổi) – thợ mài dao kéo duy nhất còn sót lại ở phường Long Châu. Ngồi xổm bên chậu nước nhỏ, tay giữ chặt lưỡi dao phay trên hòn đá mài bằng bùn, ông Sáu vận sức đẩy tới kéo lui đều đặn. Lưỡi dao cùn rỉ sét qua tay ông chỉ mươi phút là sáng loáng, sắc lẹm đến mức có thể cạo đứt sợi tóc. Nhưng đằng sau sự tập trung cao độ và đôi tay rắn rỏi ấy là ký ức của một chiến sĩ trinh sát đặc nhiệm, từng sống sót qua những trận đánh giáp lá cà khốc liệt bằng chính lưỡi lê súng AK.
Cuối những năm 1970, chiến trường biên giới Tây Nam rực lửa. Trong những trận luồn sâu vào sào huyệt tàn quân Pol Pot, đạn dược cạn kiệt, vũ khí cuối cùng bảo vệ sinh mệnh người lính chính là chiếc lưỡi lê. "Mài dao kéo cho mấy bà đi chợ cắt thịt, gọt trái cây nó bình yên lắm cháu. Chứ cái cảm giác rút lưỡi lê lạnh ngắt ra trong rừng đêm, nó ớn lạnh dọc sống lưng," ông Sáu nhúng hòn đá mài vào chậu nước, dội đi những mạt sắt đen ngòm. "Có đêm đụng địch bất ngờ, súng nổ không kịp, anh em phải đánh giáp lá cà bằng lê, bằng báng súng. Tiếng kim loại va đập, tiếng la hét chát chúa giữa rừng khuya. Lúc đó, sống hay chết chỉ cách nhau một tấc thép. Ám ảnh nhất là cái mùi tanh tưởi của máu dính trên lưỡi lê sau mỗi trận tử chiến, có lấy cát suối chà rửa thế nào cũng không đánh bay được mùi."
Trở về từ cõi chết, ông Sáu mang theo một vết sẹo dài trên ngực và sự trầm mặc khó tả. Ông học nghề mài dao kéo, lấy sự lặp đi lặp lại của âm thanh cọ xát để rèn luyện tâm trí. "Nhìn những lưỡi dao rỉ sét trở nên sáng bóng, sắc bén để phục vụ cho căn bếp gia đình, tui thấy tâm hồn mình được gột rửa. Ngày xưa, vũ khí sắc bén là để tước đoạt sinh mạng, bảo vệ đồng đội. Hôm nay, dao kéo sắc bén là để người vợ, người mẹ gọt trái xoài, xắt miếng thịt nấu bữa cơm ấm cúng. Thanh âm của hòn đá mài thời bình nghe dẫu có thô ráp, nhưng nó gọt đi những chai sạn, những đau thương rỉ sét trong tâm hồn người cựu binh già này," ông Sáu lấy ngón tay cái miết nhẹ qua lưỡi dao vừa mài xong, gật gù mãn nguyện rồi bọc vào mảnh giấy báo cẩn thận trao cho khách.



