Cựu chiến binh

Ông Sùng A Châu – người lính giữ màu xanh biên cương

Ông Sùng A Châu – người lính giữ màu xanh biên cương

Lai Châu23/02/2026Chi đoàn Ban Quản lý Khu kinh tế tỉnh Lai Châu (Chi đoàn Ban Quản lý Khu kinh tế tỉnh Lai Châu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Sùng A Châu, sinh năm 1947, quê ở xã Dào San, huyện Phong Thổ, tỉnh Lai Châu, là một trong những cựu chiến binh đã dành trọn tuổi thanh xuân cho những năm tháng chiến tranh nơi tuyến lửa biên cương. Cuộc đời ông gắn với những dốc núi cheo leo, với sương mù đặc quánh của vùng cao và với tiếng súng từng vọng dài giữa đại ngàn Tây Bắc.

Người trong bản kể rằng, năm 1966, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông Châu tình nguyện nhập ngũ. Ngày rời Dào San, con đường đất còn lầy lội sau mưa. Mẹ ông lặng lẽ chuẩn bị cho con trai một túi cơm nắm và ít muối vừng. Ông bước đi trong màn sương sớm, nghe tiếng gà rừng gáy vọng, lòng nặng trĩu nhưng quyết tâm. Ông từng nói: “Thanh niên khi ấy không ai đứng ngoài cuộc. Đất nước gọi thì mình đi.”

Trong quân ngũ, ông được phân về đơn vị làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến biên giới phía Bắc. Công việc không chỉ là trực chốt, tuần tra mà còn mở đường, vận chuyển lương thực, củng cố trận địa giữa địa hình núi đá hiểm trở. Có những ngày hành quân xuyên rừng ba, bốn chục cây số, vai đeo ba lô nặng trĩu, chân bám vào từng mỏm đá sắc lạnh. Mùa đông, gió từ biên giới thổi về buốt đến tận xương, áo bông mỏng không đủ ấm, nhưng anh em vẫn động viên nhau bám trụ.

Ông nhớ nhất một đêm cuối năm 1978, đơn vị nhận nhiệm vụ tăng cường tuần tra khi tình hình biên giới diễn biến phức tạp. Trời tối đen, sương phủ kín lối đi. Cả tổ di chuyển trong im lặng, chỉ nghe tiếng bước chân dẫm lên lá khô. Khi xảy ra va chạm, tiếng súng bất ngờ xé toạc màn đêm. Sau trận đánh, đơn vị giữ vững vị trí, nhưng một đồng đội bị thương nặng. Ông Châu cùng hai người khác thay nhau cáng thương binh vượt qua quãng rừng dốc dựng đứng. “Đường dài tưởng như vô tận,” ông kể, “nhưng không ai bỏ lại ai phía sau.”

Ngày đất nước yên bình, ông trở về bản cũ ở Dào San. Mái tóc đã điểm bạc, đôi vai từng gùi đạn nay lại gùi phân bón lên nương. Ông cùng vợ dựng lại ngôi nhà gỗ, khai hoang ruộng bậc thang, nuôi dạy các con trưởng thành. Trong các buổi sinh hoạt cựu chiến binh, ông thường nhắc đến đồng đội với giọng trầm lắng. Với lớp trẻ trong bản, ông không nói nhiều về chiến công, chỉ nhắc rằng: “Hòa bình quý lắm. Phải biết giữ.”

Giờ đây, khi tuổi đã ngoài bảy mươi, mỗi sáng ông vẫn dậy sớm, nhìn mây phủ kín những triền núi Dào San. Cuộc đời ông lặng lẽ như chính mảnh đất quê hương mình – không ồn ào, không phô trương, nhưng sâu bền và vững chãi.

Ông Sùng A Châu – cũng như bao người lính khác – đã đi qua thời hoa lửa bằng tất cả niềm tin và trách nhiệm. Và khi trở về, ông tiếp tục giữ màu xanh biên cương bằng chính sự bình dị của một người lính giữa đời thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ông Sùng A Châu – người lính giữ màu xanh biên cương | Câu chuyện thời hoa lửa